Từ Hữu Phương nghĩ một lát cũng thấy hợp lý:
“Lá cây đó cũng được đấy. Gọi Nhị Lang lên núi lấy một ít, lúc đó nương rửa sạch rồi cắt cho con dùng.”
“Để con tự đi là được.”
Lăng Tinh cảm thấy có gì đó không ổn nếu chuyện gì cũng gọi người khác giúp y, mà lấy lá cây cũng chẳng phải việc nặng nhọc gì, y hoàn toàn có thể tự làm.
Từ Hữu Phương bật cười khẽ:
“Lá cây ấy mọc trong rừng sâu, nơi đó nóng hơn chỗ khác một chút nên rắn nhiều lắm. Cả thôn ngoài Vương phu lang với Nhị Lang ra thì chẳng ai dám vào đó. Vương phu lang có bài thuốc gia truyền đuổi rắn, còn Nhị Lang thì thân thủ nhanh nhẹn. Tinh ca nhi, con chắc chắn là muốn tự mình đi sao?”
Lăng Tinh lập tức khựng lại, chớp mắt một cái, y thật sự… không chắc.
Lăng Tinh, người sợ rắn có tiếng, lập tức nghiêm túc nói:
“Vậy thì… làm phiền nhị đệ vậy.”
Từ Hữu Phương thêu xong chỉ, chuẩn bị nấu cơm tối. Hồ dán nấu nhanh, chỉ cần nước sôi là được.
Đang thêm củi vào bếp thì lông mày bà bỗng giật mạnh, trong lòng bất an:
“Sao Tiểu Ngũ ra ngoài đến giờ mà vẫn chưa về nữa?”
Ngày mai dùng phần bột đã chuẩn bị, còn phải để lại một ít bột làm men cái. Thấy cũng rảnh rỗi, Lăng Tinh liền nói:
“Để con ra ngoài tìm thử xem.”
Trong bếp không thể không có người trông, Từ Hữu Phương đành đồng ý. Nhưng dù gì Lăng Tinh mới về làm dâu, ngoại trừ hôm nay ra chợ, còn lại gần như không bước chân ra khỏi nhà.
Vì vậy bà liền gọi một tiếng:
“Thẩm Tiểu Xuân!”
Rồi quay sang nói với Lăng Tinh:
“Sợ con không biết đường, để Tiểu Xuân đi cùng.”
Lăng Tinh gật đầu đồng ý, dẫn theo Tiểu Xuân đi tìm Thẩm Lai.
Trên đường, ngoài việc nhỏ giọng chỉ đường, Thẩm Tiểu Xuân hầu như không nói gì thêm.
Lăng Tinh cũng không chủ động bắt chuyện với đứa nhỏ, lặng lẽ đi theo.
Y đoán Thẩm Lai đến nhà Vương phu lang để đưa bánh bao, nên liền bảo Tiểu Xuân dẫn y tới đó.
Khoảng cách cũng không xa lắm. Nhà Vương phu lang ở cuối thôn, so với nhà họ Thẩm thì cũng gần.
Căn nhà giống như nhà họ Thẩm, là nhà đất, bên ngoài có hàng rào tre vây quanh sân.
Xuyên qua hàng rào, có thể thấy trong sân có một tảng đá lớn dùng để mài, thứ này không rẻ chút nào.
Thẩm Tiểu Xuân nhát gan, không dám gõ cửa. Lăng Tinh xoa đầu nàng:
“Cảm ơn Tiểu Xuân dẫn đường, để đại bá phu tự vào.”
Y gõ cửa gỗ vài cái, bên trong nhà chính liền truyền ra một giọng nam trong trẻo:
“Ai vậy?”
Vừa dứt lời, đã có người từ trong nhà bước ra.
Lăng Tinh sau khi gõ cửa thì đứng sát hàng rào tre, hướng mắt nhìn vào trong. Khi thấy người kia bước ra, y không khỏi đánh giá một lượt: người này cao ráo, chắc cao hơn mét tám; vóc dáng mảnh khảnh, ngũ quan tuấn tú, nước da trắng trẻo.
Thấy người rõ ràng rồi, Lăng Tinh liền giới thiệu bản thân:
“Ta tên là Lăng Tinh, là tân phu lang của nhà họ Thẩm, đến tìm Vương phu lang có chút việc.”
Người bên trong nghe vậy thì nhanh chân ra mở cửa. Lăng Tinh nghe thấy âm thanh cửa chuyển động, ngay sau đó là tiếng "kẽo kẹt" khẽ vang lên, cánh cửa mở ra.
Người bên trong nói:
"Ta là phu lang của Vương gia, tên gọi Tạ Thanh Nhai. Cứ gọi là Vương phu lang hay Tạ ca nhi đều được. Có chuyện gì tìm ta vậy? Vào nhà rồi nói?"
Lăng Tinh liếc nhìn Tạ Thanh Nhai đang đứng cạnh cửa. Cổ tay phải của y quấn một sợi dây lưng vải màu xám, có vẻ như dùng để che vết thương hay giữ gì đó, phòng khi lộ ra sẽ nguy hiểm.
Y chỉ liếc một cái rồi thu ánh mắt lại, lắc đầu, đi thẳng vào chuyện chính:
"Tạ ca nhi, tiểu Ngũ nhà ta nói muốn mang đồ đến cho ngươi, nhưng mãi mà không thấy quay về. Trong nhà lo lắng nên ta đến đây hỏi thử, không biết ngươi có gặp tiểu Ngũ nhà ta không?"
Tạ Thanh Nhai ngẩn người, vẻ mặt thoáng hiện nét kinh ngạc:
"Tiểu Ngũ chưa từng tới đây."
Sắc mặt Lăng Tinh thay đổi, Tạ Thanh Nhai cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng trấn an:
"Tiểu Ngũ không phải đứa trẻ hay chạy lung tung. Dù sao bây giờ ta cũng rảnh, để ta cùng ngươi đi quanh thôn tìm thử xem sao."
Lăng Tinh đương nhiên biết Thẩm Lai là đứa bé hiểu chuyện, nghe lời, cho nên càng nghe thấy chưa về thì trong lòng càng thêm lo lắng bất an.
Có người giúp thì sẽ tìm được nhanh hơn, y không từ chối sự hỗ trợ của Tạ Thanh Nhai, vội vàng gật đầu liên tục:
"Vậy làm phiền Tạ ca nhi."
"Không sao, để ta vào trong nói với phu quân một tiếng đã."
Tạ Thanh Nhai đi rất nhanh. Lăng Tinh nhân lúc đó dặn dò Thẩm Tiểu Xuân:
"Tiểu Xuân, quay về nói với bà nội, bảo rằng tiểu Ngũ không thấy đâu cả, ta cùng Tạ ca nhi đi tìm quanh thôn."
Biết rằng thúc tiểu Ngũ mất tích, Thẩm Tiểu Xuân trong lòng cũng hoảng loạn không yên. Nghe lời căn dặn xong, nàng gật đầu rồi quay người chạy nhanh về nhà.
Bên kia, Tạ Thanh Nhai cũng bước ra, hướng về phía nhà chính vẫy tay:
"Ngươi mau vào nhà đi, đừng đứng ngoài lạnh lẽo nữa."
Lăng Tinh ngẩng đầu nhìn, thấy một nam tử dáng người thanh tú đứng ở cửa chính. Vì khoảng cách hơi xa nên không thấy rõ nét mặt.
Tạ Thanh Nhai đóng cửa cẩn thận, nói với Lăng Tinh:
"Ngươi chắc là cũng không biết đường, vậy thì đi tìm dọc đường từ cổng thôn, cứ theo lối đó mà đi thẳng. Ta sẽ đi hướng khác tìm. Nếu tìm được người thì ta sẽ đưa thẳng về nhà Thẩm gia."
"Được, vất vả Tạ ca nhi rồi."
"Không sao, tìm được người là quan trọng nhất."