Vương Tuyển gật đầu bước tới, nghe lời phu lang đứng cạnh Thẩm Lai, ánh mắt vẫn luôn dõi theo y, không để y rời khỏi tầm nhìn.
Không cần phải nói lời an ủi dịu dàng gì, chỉ cần đứng đó, ánh mắt không rời, Thẩm Lai đã thấy lòng bớt uất ức đi nhiều, cảm xúc cũng dần ổn định lại.
Đến khi Vương phu lang mang đậu hũ đã cắt sẵn và gói bằng lá Ba Tiêu bước ra, Thẩm Lai đã ngừng khóc.
Điều này khiến Vương phu lang thở phào một hơi. Hắn không giỏi dỗ trẻ con, mà lại sợ nhất là gặp cảnh con nít khóc thế này.
Nửa khối đậu hũ được Vương phu lang nhét vào tay Thẩm Lai. Y muốn đưa tiền, nhưng Vương phu lang nhất quyết không nhận.
“Đã bảo không lấy tiền thì là không lấy, đem về nhà ăn đi.”
Tính tình Thẩm Lai vốn ngay thẳng, không thích chiếm tiện nghi của người khác. Nghe vậy y lập tức nói:
“Nếu không cầm tiền thì con cũng không lấy đậu hũ đâu!”
Thẩm Lai vừa mới khóc xong, giọng vẫn còn nghẹn ngào, nói một hồi còn sụt sịt mấy cái. Vương phu lang sợ y lại khóc, vội nói:
“Thôi được rồi, cho ta hai văn là được.”
Thẩm Lai gật đầu, móc hai văn tiền đưa cho Vương phu lang.
Trở về nhà, y cố gắng hết sức để không lộ ra vẻ khác thường.
Y đưa ba văn tiền còn lại cho Từ Hữu Phương, đầu vẫn cúi thấp:
“Vương phu lang nói đậu hũ đã bán hết, liền đem phần ăn trong nhà chia cho con một nửa, chỉ lấy hai văn tiền.”
Từ Hữu Phương không thấy có gì bất thường, nhận tiền rồi xoay người vào phòng phía tây, để lại chỗ cũ.
Thẩm Lai ôm nửa khối đậu hũ vào bếp. Vừa mới bước tới gần, Lăng Tinh đã nhận ra điều không ổn.
“Sao vậy, mới khóc à?”
Lăng Tinh đón lấy miếng đậu hũ, tay chạm nhẹ lên mặt Thẩm Lai, dịu dàng hỏi:
“Muốn nói cho ca phu nguyên nhân không?”
Thẩm Lai không nhịn được, mắt lại đỏ lên. Trước kia y đâu có hay khóc thế này chứ?
Y không biết nếu kể cho ca phu nghe, liệu ca phu có hiểu không...
Cuối cùng, y vẫn nói.
Giọng y nhỏ xíu, nói cũng nhanh, vốn dĩ chẳng phải chuyện to tát gì, chỉ là một câu nói của nương khiến y chạnh lòng.
“Ca phu, huynh... có cảm thấy đệ là đồ mít ướt không?”
Thẩm Lai rụt rè hỏi, có phần bất an.
Lúc này Lăng Tinh mới nhận ra, Thẩm Lai ngày thường tươi tắn hoạt bát, nhưng thật ra lại rất để tâm và nhạy cảm.
“Sao lại vậy được? Tiểu Ngũ nhà chúng ta là một đứa trẻ rất tốt. Khóc cũng là chuyện bình thường thôi. Huynh mà là đệ, chắc cũng thấy tủi thân. Nhưng nương không phải cố ý trách đệ đâu. Nhà mình sống khổ quá, nương quen sống tằn tiện rồi, chỉ mong có thể không bị đói là tốt rồi. Tiểu Ngũ yên tâm, sau này cuộc sống của chúng ta nhất định sẽ ngày một khá hơn.”
Thẩm Lai đột nhiên gật đầu:
“Đệ biết mà. Sau này chúng ta nhất định sẽ càng ngày càng tốt.”
Hai người nói nhỏ với nhau, Tiểu Xuân và Tiểu Hạ đứng cách đó không xa đang trông chậu gốm ủ bột, chẳng nghe thấy gì. Vì đó là việc Lăng Tinh giao, hai đứa đều rất nghiêm túc, không để ý đến chuyện xung quanh.
Khi bánh bao hấp xong, Từ Hữu Phương lấy hai cái ra, đặt vào chén gốm cho mấy đứa nhỏ ăn.
Trong nhà tổng cộng chỉ hấp được mười ba cái bánh bao, Từ Hữu Phương định chia cho ba đứa nhỏ và Lăng Tinh ăn để bồi bổ cơ thể.
Bà tính để dành hai cái đem sang cho Vương phu lang, người ta còn chưa lấy tiền đậu hũ, mà đậu hũ ấy phải hơn nửa cân đấy chứ.
“Tiểu Ngũ à, đem mấy cái này qua đưa cho nhà Vương phu lang, đi nhanh rồi về, đừng nấn ná.”
Lúc này Thẩm Lai đã hồi phục tâm trạng, được Lăng Tinh dặn dò chọn hai cái bánh bao lớn nhất, để nguội rồi bỏ vào chén gốm, bưng tới nhà Vương phu lang rồi nhanh chân chạy đi.
Lăng Tinh cũng chọn một cái bánh bao to bỏ vào chén gốm của Thẩm Lai, sau đó chọn cho Tiểu Xuân và Tiểu Hạ mỗi đứa hai cái. Vừa làm vừa hỏi:
“Nương, trong nhà còn bao nhiêu giấy dầu vậy ạ?”
Lần này làm bánh bao bán cũng không phải mua giấy dầu mới, là do lúc trước tiệm giấy dầu thiếu Thẩm Hồi tiền món ăn rừng, nên đưa giấy dầu thay nợ. Chủ tiệm đó ham mê cờ bạc, cả cái tiệm cũng sắp bị đánh bạc sạch.
Thẩm Hồi thấy tiền không thể lấy lại, bèn thừa lúc tiệm sắp đổi chủ mà cho người đem giấy dầu trong tiệm về nhà trải lót.
Những thứ khác trong tiệm, Thẩm Hồi không lấy được gì, đều bị đánh bạc thua hết.
Từ Hữu Phương đang ngồi thêu trong sân, nghe vậy thì cao giọng đáp:
“Nếu tính theo mức dùng hôm nay, chắc cũng đủ dùng hai ba tháng nữa. Nhưng thứ này cũng là đồ quý, về sau phải nghĩ cách tìm đồ thay thế thì hơn.”
So với giấy viết thì giấy dầu đã là loại rẻ rồi.
Nhưng một quán bánh bao nếu dùng giấy dầu gói thì đúng là không lời lãi gì. Thường người ta dùng giấy dầu để gói thuốc bắc, điểm tâm hay các món thịt nướng, vì vốn dĩ những thứ đó đã đắt rồi, thêm chi phí giấy dầu cũng không đáng kể.
Còn nếu quán bánh bao này mà tính cả chi phí giấy dầu, phải tăng thêm một văn tiền nữa, e là dân thị trấn không chịu bỏ tiền mua.
Lăng Tinh nhìn mấy chiếc lá cây được cắt vuông góc gọn gàng đặt gần đó. Trước đây khi mua đậu hũ, trong nhà đều lấy bát hay chậu đi hứng, y cũng không biết ở bên này còn có thể dùng lá Ba Tiêu để lót.
“Nương, hôm nay con thấy Vương phu lang gói đậu hũ bằng lá Ba Tiêu. Nhà mình cũng rửa sạch, chuẩn bị mấy bó để dùng thử nhé?”
Nếu muốn thay đổi, phải thay đổi sớm, chứ để lâu thực khách đã quen rồi, đổi đồ gói có khi lại thấy không thoải mái.