Thẩm Lai còn nhớ mình đã khóc lúc ấy, cũng không rõ là do tủi thân vì nương không gọi mình là con ngoan, hay vì tức giận chuyện cứ bị Phương Bảo Căn áp đảo, hay đơn giản là sợ bị nhị ca đánh cho một trận.
Nhưng bây giờ Phương Bảo Căn không khoe được nữa, vì hắn đã có ca phu xoa đầu, còn hỏi hắn có bị bắt nạt không cơ mà.
"Chắc cũng không tính là bị bắt nạt đâu, đệ xử lý được hết. Chỉ là tụi nó đông người, còn đệ chỉ có một mình. Nên mới muốn kêu Tiểu Xuân với Tiểu Hạ ra trấn sân cho có khí thế."
Thẩm Lai dụi dụi đầu trong lòng bàn tay Lăng Tinh, chẳng giấu diếm gì, nói thẳng thật thà.
Lăng Tinh nhìn sang Tiểu Xuân và Tiểu Hạ đang đứng im lặng cúi đầu, không dám hé răng, khẽ thở dài.
"Tiểu Ngũ, nói cho ca phu nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"
Thẩm Lai chỉ cảm thấy giọng của ca phu thật dịu dàng, lúc nào cũng cười với y, chẳng biết vì sao, mỗi lần nhìn thấy ca phu như vậy, Thẩm Lai lại không kìm được mà muốn lại gần.
Người vừa rời đi là đã thấy nhớ, mà vừa trông thấy người liền muốn dán sát vào.
Hoàn toàn không thể chống lại được sự dịu dàng của ca phu, Thẩm Lai chẳng do dự gì mà gật đầu cái rụp.
Lăng Tinh nghiêm túc lắng nghe, chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Nói nhỏ thì chỉ là lũ trẻ con giỡn chơi với nhau, mà nói lớn thì chính là chuyện bọn trẻ trong thôn cô lập, luôn nhắm vào Thẩm Lai.
Chẳng qua bây giờ người ta vẫn chưa có khái niệm "bắt nạt học đường" hay "cô lập xã hội", còn Thẩm Lai thì tính tình rộng rãi, không cho là mình bị bắt nạt gì cả.
Hơn nữa y vốn là đứa không dễ chịu thiệt. Người ta đánh y một cái, y nhất định phải đánh lại cho bằng được. Trong mắt y, đó là đôi bên đánh nhau, chứ không phải y bị người ta bắt nạt. Nhưng vì đánh lại rồi, nên tụi kia mới dám chửi bới y từ xa.
Trước đây vì Thẩm Hoàn còn sống, Thẩm Lai vẫn luôn ở nhà, ít khi ra ngoài. Sáng nay vì Lăng Tinh không có nhà, y rảnh quá buồn chán, không biết làm gì, liền ra cây đại thụ đầu thôn đợi ca phu về.
Ai ngờ lại chạm mặt lũ trẻ kia, rồi bị tụi nó chửi cho một trận.
Thẩm Lai đuổi theo cũng chẳng kịp đánh, một mình y làm sao chửi lại mười mấy đứa, tức muốn chết mà không làm gì được.
Về đến nhà, y cũng không dám kể với ai, chủ yếu là thấy quá mất mặt, Thẩm Lai mà lại bị người ta chửi phải quay đầu bỏ về!
Nghe xong, Lăng Tinh dịu giọng nói với y:
“Hôm nay chân huynh chưa tiện đi lại, đợi hai hôm nữa, huynh sẽ cùng Tiểu Ngũ đi gặp bọn họ.”
Cũng không phải là định đi gây chuyện gì, chỉ là Lăng Tinh cảm thấy chuyện này không thể cứ bỏ mặc mãi được.
Nghe xong, Thẩm Lai vui đến mức muốn nhảy dựng lên, cuối cùng cũng có người đứng sau chống lưng rồi!
Sau khi mặc kệ Thẩm Lai nhảy nhót một lúc, Lăng Tinh quay sang nhìn Tiểu Xuân và Tiểu Hạ. Tỷ đệ hai người cúi đầu không nói câu nào, cứ đứng im như tượng.
“Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, còn cả Tiểu Ngũ nữa, vào bếp phụ một tay. Tối nay hấp bánh bao cho mấy đứa ăn.”
Mắt Thẩm Lai sáng rực:
“Đại ca phu là nhất luôn!”
Nghe nói có bánh bao ăn, Tiểu Xuân và Tiểu Hạ cũng không nhịn được nuốt nước miếng. Cả hai ngoan ngoãn gật đầu, giọng nhỏ nhẹ:
“Cảm ơn đại bá phu.”
Sau khi nhóm nhỏ dậy men, Lăng Tinh bắt đầu nhào bột. Muốn làm bánh bao thì cần nhân, Lăng Tinh đưa cho Thẩm Lai năm văn tiền để y đi mua.
Từ Hữu Phương biết Lăng Tinh muốn làm bánh bao cho bọn nhỏ ăn, bèn lấy tiền từ phòng phía tây đưa cho Thẩm Lai, thay thế số tiền ca phu y vừa cho.
“Ca phu con cũng không dễ dàng gì, đừng có suốt ngày lợi dụng người ta tốt bụng. Như vậy chẳng phải cố ý ỷ người ta mềm lòng mà bắt nạt hay sao?”
Thẩm Lai cảm thấy có chút uất ức. Ca phu thật lòng muốn nấu đồ ăn ngon cho y, sao đến miệng nương y lại thành y tham lam lợi dụng ca phu?
Tâm trạng vừa vui vẻ khi nãy lập tức bay sạch, Thẩm Lai rũ người xuống, chẳng dám cãi lời, chỉ biết gật đầu ngoan ngoãn:
“Dạ, con biết rồi, nương.”
Trên đường đi mua đậu hũ, Thẩm Lai cúi đầu, vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ven đường, trong lòng buồn bực khó chịu.
Vất vả lắm mới tới được nhà Vương phu lang, ai ngờ nhà họ đã bán hết đậu hũ, đành phải đi tìm nhà khác.
Nhưng đột nhiên, y chẳng còn muốn mua đậu hũ gì nữa, thậm chí cả bánh bao cũng không còn hứng ăn.
Vương phu lang đang thu mấy tấm ván gỗ, thấy đứa nhỏ trước mặt có vẻ không ổn, vội buông tay xuống, bước tới ngồi xổm xuống hỏi:
“Sao vậy Thẩm Lai? Đang yên đang lành sao lại khóc?”
“Hu hu hu hu hu…”
Thẩm Lai không nói được gì, vừa mở miệng đã là tiếng nức nở. Thật ra cũng chẳng có chuyện gì lớn, nhưng y không hiểu sao trong lòng cứ buồn bã mãi không thôi.
Trước đây y đâu có như vậy.
Vương phu lang thấy Thẩm Lai khóc đến đau lòng, bèn đưa tay lau nước mắt cho y, chậm rãi vỗ lưng dỗ dành:
“Ngoan nào, con muốn đậu hũ thì để ta chừa lại cho một miếng, cắt nửa khối cho con, không lấy tiền đâu, đừng khóc nữa. Tiểu ca nhi khóc nhiều không đẹp đâu.”
Thẩm Lai cũng muốn ngừng khóc, nhưng càng được dỗ dành y lại càng không kìm nổi cảm xúc.
“Thanh ca nhi, có chuyện gì vậy?”
Từ trong nhà chính bước ra một nam tử mặc áo bào màu tro, dáng người cao gầy. Tuy gương mặt tiều tụy và tái nhợt, nhưng vẫn toát ra vẻ nhã nhặn, tuấn tú, mang theo khí chất thư sinh rõ ràng.
Vương phu lang ngoái đầu lại nhìn, hơi nhíu mày, trông rất bất đắc dĩ:
“Đứa nhỏ này khóc mãi không nín, ta dỗ thế nào cũng không được.”
“Thất Lang, ngươi lại đây trông giúp ta một chút, ta vào trong cắt nửa khối đậu hũ.”