Thẩm Hồi nắm tay thành quyền, cố gắng không chạm quá nhiều vào chân Lăng Tinh.
“Ừ, biết rồi.”
Lăng Tinh cứ luôn chú ý đến nhịp thở của Thẩm Hồi để đoán xem hắn có mệt hay không. Kết quả là, Thẩm Hồi hô hấp vẫn đều đặn, không có chút rối loạn nào.
Bị che kín tầm nhìn, Lăng Tinh cũng không biết họ đã đi được bao xa, mất cả cảm giác về thời gian.
Y nhẹ nhàng tựa đầu vào cổ Thẩm Hồi, cẩn thận điều chỉnh tư thế cho dễ chịu hơn một chút.
Bên tai là tiếng hô hấp trầm ổn của Thẩm Hồi, tiếng chim hót, tiếng nhánh cây bị giẫm gãy, và cả tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá.
Lăng Tinh bắt đầu thấy buồn ngủ, nhưng lại cảm thấy ngủ như vậy không hay cho lắm, nên cố tìm đề tài để trò chuyện với Thẩm Hồi.
Nghĩ một hồi cũng không biết nên nói gì, y dứt khoát hỏi thẳng điều mình đang nghi ngờ trong lòng:
“Nhị đệ, ngươi để bếp lò và chậu gốm lại trong kho hàng… là để tiện cõng ta đi, đúng không?”
Thẩm Hồi hơi khựng lại trong nhịp thở.
“Ca phu sao lại nói vậy?”
Lăng Tinh trả lời:
“Vì ta chợt nghĩ ra, buổi sáng mấy thứ đó dù hơi nặng, nhưng với sức của nhị đệ thì chẳng đáng kể gì. Mà bây giờ, cõng ta đi xa như vậy, hơi thở đệ vẫn không hề loạn.”
“Ca phu quan sát thật tỉ mỉ.”
“Không phải là ta tỉ mỉ, mà là vì nhị đệ thật sự quá tốt. Ngươi giỏi giang, khỏe mạnh, lại còn chu đáo, tinh tế… Là người rất tốt.”
Lăng Tinh chờ một lúc nhưng không nghe Thẩm Hồi đáp lại. Y khẽ vén áo ngắn lên, vô tình thấy khóe miệng Thẩm Hồi hiện lên một nụ cười nhẹ.
Nhìn đường cong nơi khóe miệng ấy, Lăng Tinh hơi ngẩn người.
Bộ dạng này của Thẩm Hồi, trước giờ y chưa từng thấy qua.
“Nhị đệ, ngươi cười lên đúng là vừa anh tuấn vừa khí chất. Nên cười nhiều hơn một chút mới phải.”
Lăng Tinh nói đều là lời thật lòng. Nụ cười nhàn nhạt của Thẩm Hồi tuy rất nhẹ, nhưng chỉ cần nhìn từ bên cạnh cũng thấy rõ vẻ tuấn tú không che giấu được.
Lần này, cuối cùng Thẩm Hồi cũng mở miệng. Giọng hắn trầm thấp, mang theo từ tính, nếu nghe kỹ thì âm cuối như có móc câu:
“Ca phu sau này đừng tùy tiện khen người.”
Lăng Tinh đưa tay sờ lỗ tai. Đối với những ai chủ động thể hiện thiện ý với mình, cậu luôn thành thật mà khen ngợi—đó là thói quen từ nhỏ đến lớn.
Muốn thay đổi điều đó thì hơi khó, nhưng vào lúc này lại không tiện từ chối thẳng Thẩm Hồi.
Đành phải nhỏ giọng đáp:
“Ta sẽ cố gắng.”
Nhà họ Thẩm nằm ở chân núi, Thẩm Hồi tìm một con đường nhỏ, vừa vặn dẫn đến chỗ cách nhà họ Thẩm khoảng trăm mét.
Đến nơi rồi, Thẩm Hồi mới thả Lăng Tinh xuống.
Hắn vén chiếc áo ngắn che trên đầu Lăng Tinh lên, phủi sạch cành lá vụn dính trên mặt áo, rồi đàng hoàng mặc lại cho cậu.
Sau đó, hắn lại tháo giỏ tre và mấy chiếc l*иg hấp từ trên lưng Lăng Tinh xuống, tự mình đeo vào.
“Ca phu, lát nữa về nhà đừng nói với người trong nhà là ta đã cõng ngươi về.”
Lăng Tinh hơi ngẩn ra, không hiểu vì sao lại phải giấu.
“Nhị đệ cõng ta về thì sao chứ?”
Tay Thẩm Hồi đang cầm cành cây chợt khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn y, đôi mắt hơi nheo lại như đang đánh giá.
“Ca phu thật sự không biết vì sao à?”
Lăng Tinh trông có vẻ ngây ngốc.
Thẩm Hồi cúi đầu nhìn, cân nhắc biểu cảm của cậu, rồi nói:
“Đệ phu cõng ca phu lang đại ca quá cố của mình, nếu bị cha nương biết… ca phu thật sự thấy không có gì sao?”
Lăng Tinh chợt hiểu ra.
À, đúng rồi, giờ thân phận của mình là một ca nhi có thể sinh con, không còn là nam tử nữa!
Nghĩ như vậy, chuyện được Thẩm Hồi cõng cả quãng đường dài, đúng là có hơi không ổn thật.
Lăng Tinh xấu hổ gãi đầu, cảm thấy có hơi buồn cười. Nhưng cũng chẳng thể trách y được, ngoài khác biệt về cơ thể và khả năng sinh con, trong lòng y vẫn luôn xem mình như một người đàn ông thực thụ.
Lăng Tinh thật sự không thấy việc ấy có gì to tát, càng không có ý nghĩ phải tránh né đàn ông như thể sợ tai tiếng.
Đang mải nghĩ xem sau này nên cố ý nhắc bản thân rằng mình là một ca nhi để tránh phiền phức không đáng có, thì tay y bỗng truyền đến cảm giác khác thường.
Lăng Tinh cúi đầu nhìn, là một nhánh cây.
Đầu còn lại đang ở trong tay Thẩm Hồi.
Theo phản xạ, y nắm lấy, liền bị kéo đi theo về phía trước.
Khoảng cách chỉ chừng trăm mét, hai người đi rất chậm.
Lăng Tinh là vì đau gót chân, còn Thẩm Hồi thì cố ý đi chậm để phối hợp với y.
Từ Hữu Phương bưng chậu gốm ra bể nước, vừa hay thấy hai người đang chậm rãi đi về.
Bà vội buông chậu xuống, nhanh chân chạy đến chỗ Lăng Tinh:
“Ôi, Tinh ca nhi làm sao vậy? Sao lại để người dắt về thế này?”
Lăng Tinh nói:
“Gót chân con bị trầy.”
Từ Hữu Phương cúi đầu nhìn vào gót chân cậu:
“Da tróc cả ra rồi, để nương cõng con vào nghỉ ngơi một lát.”
Lăng Tinh vội vàng xua tay từ chối:
“Không cần đâu nương, đã tới cổng rồi mà.”
Thấy y kiên quyết không chịu, Từ Hữu Phương cũng không ép nữa.
Chỉ đổi thành để Thẩm Hồi không dùng nhánh cây dắt nữa, mà đỡ y đi tiếp vào trong.
Đưa Lăng Tinh đến phòng phía Đông nghỉ ngơi xong, việc đầu tiên Từ Hữu Phương làm là đi tìm Thẩm Hồi.
Không thấy trong sân, bà đi sang nhà bếp, vừa vặn thấy Thẩm Hồi từ phòng mình bước ra.
“Nhị Lang à, con dùng nhánh cây dắt Tinh ca nhi đi như thế, không bị ai trông thấy đấy chứ?”