Chương 37

Thẩm Hồi nghe vậy liếc nhìn Lăng Tinh một cái, không nói gì thêm, tiếp tục đi về phía trước.

Kho hàng cũng không xa, là một cái sân nhỏ, bốn phía đều là nhà kho. Ngay cả gian nhà nghiêng bên cạnh cổng cũng được dùng để chất hàng.

Vừa bước vào cổng, bên phải có một chiếc bàn nhỏ. Một tiểu huynh đệ gầy gò mặc áo vải thô đang chăm chú viết gì đó bằng bút lông lên giấy.

Y tập trung đến mức mãi đến khi Thẩm Hồi đến gần mới giật mình nhận ra, động tác hơi luống cuống, vội nhét tờ giấy vào bên dưới.

“Các người đến gửi đồ sao? Gửi trong lều tranh thì mười văn một ngày, gửi trong phòng là hai mươi văn một ngày.”

Thẩm Hồi không để tâm đến hành động nhỏ của người kia, đáp:

“Gửi lều tranh.”

“Được rồi, tên họ ngươi là gì? Nhà ở đâu? Gửi những món đồ nào?”

Thẩm Hồi lần lượt trả lời:

“Thẩm Hồi, thôn Tiểu Liễu, gửi một bếp lò đất và một nồi đất.”

Thanh niên cẩn thận ghi lại, sau đó từ dưới bàn móc ra hai que tre nhỏ.

Trên đó có ghi mã số: Đinh – hai mươi.

Một que đưa cho Thẩm Hồi, que còn lại thì ném vào trong nồi đất.

“Đi theo ta.”

Tiểu huynh đệ dẫn đường. Lúc này Lăng Tinh mới phát hiện trong sân dựng khá nhiều lều tranh, bên trong đều chất đầy đồ đạc.

Giữa các lều chỉ để lại một lối đi nhỏ vừa đủ cho một người qua, hàng hóa lớn không thể để vào được. Nhưng người bán hàng rong thì chẳng ai mang theo đồ quá lớn.

Đến trước một cái lều có treo bảng gỗ ghi chữ “Đinh”, người đằng trước dừng lại.

“Đem đồ đặt vào đây.”

Lều tranh không hẳn là thấp, nhưng vì Thẩm Hồi quá cao nên vẫn phải cúi người mới vào được. Hắn chọn một góc thích hợp, đặt bếp lò và nồi đất sát vào nhau.

Ra khỏi kho, trên người Thẩm Hồi chỉ còn lại chiếc giỏ tre.

Bên trong sọt tre là hai cái chậu gốm, thêm bánh bao và màn thầu chuẩn bị cho Hứa Thất ca. Trên mặt sọt, Thẩm Hồi còn đắp lên năm cái l*иg hấp được buộc lại bằng dây thừng.

Đến cổng thành, Thẩm Hồi giao bánh bao và màn thầu cho Hứa Thất.

Hắn không định lấy tiền, mà Hứa Thất cũng ngay lập tức nói không cần trả.

Lúc này, Thẩm Hồi mới nhờ Hứa Thất một việc.

Sau đó, hắn kể lại chuyện giữa Lăng Tinh và Vương Hữu Mạch một cách vắn tắt.

Lăng Tinh ở bên cạnh trừng mắt kinh ngạc, y đâu có kể gì với Thẩm Hồi đâu, sao hắn lại biết được!

Hứa Thất nghe rõ đầu đuôi, liếc nhìn Lăng Tinh một cái, rồi quay sang Thẩm Hồi nói:

“Yên tâm đi. Nhị Lang hiếm khi mở miệng nhờ vả, Thất ca ta chắc chắn xem chuyện này như việc của chính mình.”

“Cảm ơn Thất ca, làm phiền rồi.”

Hai người rời khỏi cổng thành không bao xa, Lăng Tinh không nhịn được hỏi Thẩm Hồi:

“Nhị đệ, sao ngươi biết được mấy lời đó vậy?”

Quán mì và quán bánh bao cách nhau cũng hơi xa, lúc y nói chuyện cũng không lớn tiếng, mà Thẩm Hồi thì bận thu dọn đồ, cũng không hề đến gần, sao có thể nghe được?

Lăng Tinh nghĩ mãi không ra, Thẩm Hồi thản nhiên đáp:

“Ta biết đọc khẩu hình.”

Nghe vậy, mắt Lăng Tinh sáng rực lên, quay sang Thẩm Hồi nói:

“Biết đọc khẩu hình à? Lợi hại thật! Bảo sao ngươi biết ta và Vương đại ca nói gì!”

Thẩm Hồi im lặng một lúc rồi nói:

“Đại ca dạy ta. Ca phu có muốn học không?”

Lăng Tinh lập tức gật đầu như gà mổ thóc:

“Muốn học!”

“Về sau lúc rảnh ta dạy cho.”

Lăng Tinh thật sự rất mong chờ, luôn cảm thấy đọc khẩu hình là một kỹ năng ngầu lòi và cực kỳ lợi hại.

Cậu cong mắt cười tươi:

“Được, cảm ơn Nhị đệ!”

Một lúc sau, Thẩm Hồi mới nhẹ giọng đáp:

“Không có gì.”

Trên quan đạo, càng đi càng ít người. Dân trong thôn chỉ ra chợ mới lên trấn, bình thường ít ai đi lại con đường này.

Đi với tốc độ chậm rãi để phối hợp với Lăng Tinh, Thẩm Hồi đột nhiên dừng lại:

“Ca phu đeo giỏ tre và l*иg hấp đi.”

Lăng Tinh không hỏi nguyên nhân, chỉ gật đầu đồng ý.

Lúc cúi đầu điều chỉnh dây đeo giỏ tre, bỗng có thứ gì đó trùm lên đầu y, là áo ngắn Thẩm Hồi mặc bên ngoài.

“Sao đệ lại cởϊ áσ? Không lạnh à?”

Lăng Tinh giơ tay định kéo áo xuống khỏi đầu thì bị Thẩm Hồi ngăn lại. Hắn ngồi xổm xuống thấp người, nói:

“Đoạn đường sau để ta cõng ca phu. Phía trước là đường núi, chỉ mình ta biết, không có ai đi nên không sợ bị nhìn thấy. Trên đường có nhiều nhánh cây, ca phu nhớ cẩn thận, đừng để bị quẹt trúng mặt.”

Lăng Tinh giật giật chân. Gót chân y bị trầy, đi lại rất khó chịu, cần có người cõng mới đi được đường dài, nhưng trong lòng vẫn thấy ngượng ngùng.

Thẩm Hồi tưởng Lăng Tinh do ngại thân phận ca nhi nên không muốn, bèn nói:

“Ta cũng có thể gọi xe bò cho ca phu, nhưng sáng sớm như thế này, xe bò đều được thuê đi bán hàng ngoài chợ rồi, không còn xe trống đâu. Nếu ca phu muốn đến trấn kịp giờ khai trương, chân không chịu được thì chỉ còn cách để ta cõng thôi.”

Lăng Tinh tự biết sức mình nặng nhẹ ra sao. Buổi sáng còn phải vội vàng ra khỏi nhà, thể lực của y không đủ, kéo chân sau mà đi, bây giờ lại thở hổn hển, chỉ cảm thấy bản thân như sắp kiệt sức.

Thẩm Hồi còn đang định mở miệng khuyên thêm vài câu thì bất ngờ cảm thấy sau lưng trĩu xuống, ngay sau đó, cổ hắn bị thứ gì đó vòng qua.

Lăng Tinh đã chui vào áo ngắn, trèo lên lưng hắn, có chút xấu hổ nói:

“Làm phiền nhị đệ rồi. Mệt thì nhớ thả ta xuống nghỉ, ngàn vạn lần đừng cố quá, biết chưa?”