Hứa Thất đè xuống nhịp tim đang đập nhanh, cười gượng để che giấu việc vừa rồi bị khí thế của Thẩm Hồi làm giật mình.
“Được rồi, vậy Thất ca ta về trước đây. Cái cậu tiểu tử mới đến kia thật chẳng dùng được viêc, nửa bước cũng không dám rời khỏi tôi.”
Thẩm Hồi gật đầu: “Hứa Thất ca đi cẩn thận.”
“Ừ, Nhị Lang lo tiếp khách đi.”
Người trong hàng thấy Hứa Thất đi rồi mới nhẹ nhõm thở ra, đồng thời cũng âm thầm ghi nhớ: quầy sạp này tuy nhỏ nhưng không dễ chọc.
Không chỉ ông chủ nhìn như một quyền có thể đánh chết người, mà sau lưng còn quen biết cả quan gia!
Đến khi mẻ thứ hai bán xong, đã là giờ Tỵ – khoảng 9 giờ sáng.
Lăng Tinh nhìn thời gian, nguyên liệu hôm nay mang theo đều đã dùng hết, dù muốn bán tiếp cũng không còn gì để bán nữa.
Hơn nữa, vì khoảng cách giữa mẻ đầu và mẻ thứ hai hơi xa, những người từng xếp hàng lúc đầu, đến giờ cũng có không ít người không quay lại nữa.
Mẻ thứ hai bán ra chậm hơn mẻ đầu rất nhiều, càng về sau bán càng khó.
Khu này lại không nằm gần trung tâm chợ, xung quanh chỉ có vài quầy hàng bán mấy món đồ linh tinh. Chỉ buổi sáng sớm và chạng vạng mới nhộn nhịp một chút.
Vừa quá trưa, người qua lại lập tức thưa thớt hẳn, khách đi đường cũng đều vội vã lo mưu sinh, chẳng ai dừng lại lâu.
Khi chuẩn bị thu dọn đồ đạc, Lăng Tinh dùng giấy dầu gói lại hai cái bánh đậu hũ và hai cái bánh bao, sau đó rửa sạch cái chén sứ, rồi mang cả bánh và chén sang tiệm mì bên cạnh.
“Chén đã rửa sạch rồi, đây là mấy cái bánh bao để nếm thử. Cảm ơn huynh đã cho mượn chén, nếu không hôm nay tôi thật sự chẳng có cách nào uống nước.”
Lăng Tinh vừa cười vừa đưa đồ qua.
Chủ quán mì không ngờ còn được tặng cả đồ ăn. Họ bán hàng không cách nhau bao xa, qua mấy ngày cũng đã quen biết sơ sơ. Hắn biết chỗ này mới mở quầy bán món bánh bao lạ lạ, một cái ba văn tiền, còn màn thầu thì bốn văn tiền.
Là người làm mì sợi, nhìn qua kích cỡ bánh bao và màn thầu là hiểu liền. Hắn thấy Chủ quán này thật sự buôn bán rất thật thà — với từng đó bột, lại dùng toàn bột loại tốt, chẳng hề gian dối chút nào, vậy thì lời lãi được bao nhiêu chứ!
Chủ quán mì đẩy trả lại túi bánh bao, tính sơ sơ số bánh này cũng mười mấy văn tiền, hắn làm sao mà dám nhận?
Trên khuôn mặt gầy đen của chủ quán tràn đầy vẻ chân thành:
“Chủ quán nhỏ, ngươi khách sáo quá rồi. Chỉ mượn cái chén uống nước thôi mà, sao ta có thể nhận đồ của ngươi được?”
Lăng Tinh lại bước tới đẩy túi bánh bao vào tay hắn:
“Thật ra cũng có chuyện muốn nhờ đại ca. Ta có một đệ đệ bị thất lạc, năm nay năm tuổi, mắt to, môi có một nốt ruồi nhỏ, trên mu bàn tay trái có vết sẹo do phỏng, nhìn giống hình trăng lưỡi liềm. Nếu huynh gặp được đứa nhỏ nào khớp với những đặc điểm đó, mong huynh để ý giúp ta một chút. Chỉ cần cho ta biết thấy ở đâu là được, không cần làm gì thêm.”
Nguyện vọng của nguyên chủ là tìm lại đệ đệ bị bán đi. Lăng Tinh luôn ghi nhớ chuyện đó.
Dựa theo ký ức của nguyên thân, Lăng Tinh nói rõ đặc điểm của Lăng Nguyệt. Đứa nhỏ kia bị nươngkế bán đi ở quanh vùng thôn Tiểu Liễu, có thể là trong trấn Vân Hà, hoặc xa hơn chút là trấn Nguyệt Loan.
Không chỉ chủ quán mì, Lăng Tinh còn định nhờ những người bán sạp gần đó giúp đỡ. Nhưng vì hiện tại không đủ tiền làm thêm nhiều bánh bao nên đành từ từ tiến từng bước.
Cuối cùng, Lăng Tinh còn nói rõ rằng nếu ai cung cấp được manh mối, nhất định sẽ có hậu tạ.
Chủ quán mì nhìn qua bộ dạng thật thà của Lăng Tinh, nhận lấy bánh bao:
“Trong nhà mà có trẻ con thất lạc, người lớn lo là chuyện thường tình. Hậu tạ hay không không quan trọng. Bánh bao và màn thầu này ta nhận, yên tâm đi, sau này Vương Hữu Mạch ta đây, nhất định sẽ để ý giúp ngươi.”
Lăng Tinh mừng rỡ: “Cảm ơn Vương đại ca.”
Sau khi nói lời cảm ơn, Lăng Tinh còn báo tên mình. Vương Hữu Mạch nghiêng đầu quan sát, không thấy y che giấu điều gì nên thuận miệng hỏi:
“Là Lăng tiểu đệ, hay là Lăng ca nhi?”
Lăng Tinh bình tĩnh trả lời: “Là Lăng ca nhi.”
Chờ Lăng Tinh quay về, Thẩm Hồi đã thu xếp xong mọi thứ, chuẩn bị lên đường.
Vì Lăng Tinh không rõ đường nên mới đi được một đoạn đã vội vã đuổi theo, sợ bị lạc.
Có lẽ vì không gấp gáp nên Thẩm Hồi đi khá chậm.
Lăng Tinh còn có tâm trí ngắm nhìn xung quanh, càng đi càng thấy nơi này xa lạ, chẳng có chút cảm giác quen thuộc nào.
“Nhị đệ, chúng ta đang đi về phía cổng thành sao? Hình như con đường này không giống với lúc trước lắm thì phải?”
Thẩm Hồi đáp:
“Chúng ta đi gửi đồ ở kho hàng của quầy quản lý. Mỗi ngày đi đi về về mang theo mấy thứ này cũng bất tiện. Kho hàng này do huyện lệnh cho xây, nếu đồ để trong đó bị hỏng mà xác định là do kho bảo quản không tốt thì sẽ được bồi thường.”
Lăng Tinh không ngờ còn có chỗ như vậy, trong lòng thấy cách quản lý này khá đảm bảo.
“Được, nghe theo nhị đệ.”