Thân thể này của Lăng Tinh vốn đã suy yếu, lại chẳng được rèn luyện gì, chỉ mới đi được hơn ba dặm đường đã cảm thấy chân tay không còn sức, trong lòng thầm đánh giá thể trạng hiện tại.
So với những thứ mà Thẩm Hồi vác theo, đồ y mang còn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ấy thế mà hiện tại y đã thở hổn hển, bước chân nặng nề, hoàn toàn không đuổi kịp Thẩm Hồi đi phía trước.
Phải biết rằng, Thẩm Hồi mang theo không chỉ có lò đất, nồi đất, l*иg hấp, mà còn dùng dây thừng cột thêm một cái bàn nhỏ sau lưng — cái bàn ấy chính tay Thẩm Hồi đóng, để Lăng Tinh cán bột, đặt đồ.
Mấy thứ này cộng lại, ít nhất cũng gấp ba lần trọng lượng cái sọt của y.
Đặc biệt là cái lò đất kia, Lăng Tinh từng thử nhấc qua, hai tay dùng hết sức mới vừa nhấc khỏi mặt đất, nhưng chỉ bước được hai bước là tay đã muốn rã rời.
Vậy mà đến tay Thẩm Hồi, giống như không mang chút sức nặng nào, thoăn thoắt đi phía trước, để y cố gắng mấy cũng chẳng đuổi kịp.
Thấy trời đã dần sáng, Lăng Tinh không dám trễ nải, đành gắng gượng chịu đựng tức ngực, cúi đầu bước tiếp.
“Ui da .”
Vì cúi đầu đi gấp, Lăng Tinh không chú ý phía trước, đâm đầu vào cánh tay Thẩm Hồi.
Y nhăn mặt đưa tay xoa trán, còn đang thở dốc, nói lắp bắp: “Nhị đệ… sao lại dừng lại vậy?”
Thẩm Hồi cúi đầu liếc nhìn gương mặt đỏ ửng của Lăng Tinh một cái, rất nhanh lại dời mắt đi, khẽ nhíu mày: “Không đi nổi thì đừng cố gượng.”
Nói đoạn, hắn vươn tay ra, Lăng Tinh chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, như thể gánh nặng vừa được nhấc khỏi vai, cả người thảnh thơi tựa như vừa được giải thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn, hít một hơi liền thấy sảng khoái cả người.
“Đuổi kịp.”
Thanh âm của Thẩm Hồi trầm thấp mà mang theo vài phần lạnh lẽo, Lăng Tinh theo bản năng nghe theo tiếng gọi, cất bước đi tới phía trước.
Trên suốt đoạn đường, Lăng Tinh không ngừng nghĩ: Thẩm Hồi rốt cuộc là mạnh đến cỡ nào?
Người này sau lưng cõng bàn nhỏ, dây thừng vắt lên cả l*иg hấp, đem đặt ngang trên mặt bàn. Đào nồi thì đặt trên sọt tre, tay phải lại xách thêm một cái lò đất, trước ngực còn mang theo sọt, thế mà vẫn sải bước dài, trầm ổn mà thong dong, chẳng hề thấy mặt đỏ hay hơi thở gấp gáp, cứ như vậy vững vàng bước đi.
Trái lại y thì không chịu nổi, rõ ràng chẳng mang gì nặng, mà chỉ để đuổi kịp bước chân Thẩm Hồi thôi cũng đã hao hết toàn bộ khí lực.
Trong lòng ngực như có trống gõ, tim phảng phất muốn nhảy vọt ra ngoài. Ngay cả một câu khách khí xin đỡ chút đồ cũng không thốt nên lời.
Nhưng Lăng Tinh cũng chẳng muốn khách khí làm gì, đợi đến khi bản thân rèn luyện được ít lâu, sẽ chủ động san sẻ với Thẩm Hồi.
Về nửa đoạn sau, thể lực hắn tiêu hao đã quá nửa. Thẩm Hồi nhìn một chút sắc trời, chẳng biết tìm được ở đâu một cành cây chắc chắn, nhét vào tay Lăng Tinh:
“Cầm lấy, đừng buông tay, ta kéo ngươi đi.”
Hắn không dùng tay trái đỡ người, mà nắm lấy đầu kia của nhánh cây, kéo Lăng Tinh cùng tiến lên.
Có người dẫn đường phía trước, Lăng Tinh mới miễn cưỡng có thêm chút sức. Y cắn răng nhẫn nại, không dám kêu than một tiếng, chỉ cúi đầu bước đi.
Hơn một canh giờ sau, phía chân trời đã có ánh sáng le lói.
Cửa thành nhỏ của trấn Vân Hà đã hiện ra trước mắt, tuy cũ nát nhưng vẫn có dáng vóc tiểu thành. Hai bên cổng, đã lác đác vài sạp nhỏ dựng lên.
Chỉ là không phải hàng ăn, mà là sạp bán dược thảo, sạp trà, còn có cả sạp đoán mệnh.
Lăng Tinh chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, nhìn thoáng qua sạp thuốc rồi còn chưa kịp suy nghĩ gì, đã bị Thẩm Hồi lôi theo nhánh cây kéo đi thẳng.
Vào trong trấn không cần nộp phí nhập thành, vì thế bá tánh các thôn xung quanh đều bằng lòng tới trấn trên buôn bán, mua đồ.
Còn muốn vào huyện thành thì khác, phải nộp năm văn tiền nhập môn phí, cho nên thông thường dân quê sẽ chẳng mấy ai đi xa đến vậy.
Ngay dưới cửa thành, có một tên tiểu lại trẻ tuổi trông nom. Hắn thấy Thẩm Hồi xách đồ đầy mình, lại nhìn sang bên cạnh là Lăng Tinh mặt đỏ tai hồng, thở dốc không thôi, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên cành cây nối giữa hai người, trong chốc lát còn chưa kịp phản ứng.
“Thẩm Nhị Lang, ngươi mang theo cả đống đồ này, là định ra trấn bày sạp hả?”
Thẩm Hồi thường lui tới trấn trên, thân hình cao lớn, dáng người dũng mãnh. Trước đây từng giúp tiểu lại này bắt vài tên đạo tặc vặt, hai người coi như có quen biết.
“Hứa Thất ca đoán chẳng sai. Chỉ là giờ trấn trên còn sạp nào trống để chọn không?” Thẩm Hồi vừa buông nhánh cây, vừa tiến đến gần hỏi Hứa Thất.
Bất kể là lên trấn hay vào huyện, chỉ cần bày sạp buôn bán kiếm tiền, đều phải nộp phí quầy hàng.
Tiền nhiều hay ít, tùy thuộc vào vị trí. Nơi người qua lại đông đúc, phí lại càng cao. Tính theo từng canh giờ, dao động từ năm văn đến hai mươi văn.
Chỗ năm văn thì tuy rẻ, nhưng thường cũng có người qua lại. Có điều, những nơi ấy thường tụ tập lưu manh, du côn, còn có kẻ ngấm ngầm làm ăn mờ ám, bày hàng ở đó, không khéo còn bị lấn át, chiếm đoạt cũng không phải chuyện hiếm.
Thẩm Hồi đối với tình hình này cũng biết đôi chút, căn bản không định chọn loại vị trí năm văn kia.
Hắn hỏi: “Quầy hàng mười văn một canh giờ còn chỗ không?”