Trên giỏ trức bày đầy màn thầu bao tử — tròn trịa, mịn màng, nhìn mà thích mắt.
Thẩm Lai vốn còn muốn giúp tay, nhưng y biết rõ mình vụng về, sợ làm hỏng bột mì quý giá, đành ngậm ngùi đứng nhìn, tự nhủ trong lòng là được.
Khi đậy xong cái nồi to bằng hàng tre, Lăng Tinh đi ra lu nước, múc nước rửa tay.
Đào nồi dẫn nhiệt chậm, lại không dám đốt lửa to, nên bánh cũng chín chậm.
Sau khi rửa tay xong, Lăng Tinh vẫn luôn canh bên nồi, cách một hồi lại hé hé nắp, xem thử tình trạng bánh bao bên trong.
Đồng thời, y cũng nhớ kỹ thời gian để chưng bằng nồi đất, sau này còn biết mà căn chỉnh.
Chừng hơn nửa canh giờ, khi y lại mở nắp lần nữa, liền nở nụ cười rạng rỡ:
“Được rồi! Có thể ra nồi rồi!”
Từ Hữu Phương nhóm bếp xong thì dập lửa, sau đó lui sang một bên.
Lăng Tinh dùng đũa gắp một chiếc bánh bao nhân dưa cải. Do trong xửng tre không có lót vải nên đáy bánh bị dính vào xửng. Khi gắp lên, phần vỏ ngoài bị rách một chút.
Cũng may đây là bánh làm để cả nhà ăn, rách chút vỏ cũng không sao. Nếu là để đem bán thì loại bánh bị rách thế này nên tránh càng nhiều càng tốt.
Từ Hữu Phương vừa nhấc nắp nồi lên, Thẩm Lai đã chồm cả mắt mũi vào nhìn trong nồi.
Những chiếc bánh trắng mềm, béo tròn, thơm mùi lúa mạch thế kia, vừa nhìn vừa ngửi đã thấy ngon lành rồi!
Trước kia bột mì nhìn có vẻ hơi ngả màu, nhưng sau khi xử lý cẩn thận thì đã trắng hơn nhiều, tuy vẫn không trắng bằng bột mì tinh luyện, nhưng cũng không ảnh hưởng đến hương vị thuần khiết và thơm nức của bánh.
Cả căn bếp lúc này tràn ngập hương thơm nóng hổi của bánh chín.
Ánh mắt Từ Hữu Phương dừng trên những chiếc bánh bao trong nồi, vẻ mặt cũng đầy vui mừng. Dù chưa biết hương vị thế nào, nhưng nhìn thôi đã thấy rất ổn rồi. So với bánh làm từ bột mì thông thường thì trắng hơn rõ rệt, mùi thơm lúa mạch cũng rất rõ ràng.
Về chuyện làm ăn lần này, Từ Hữu Phương ngày càng tin tưởng Lăng Tinh có thể làm nên chuyện.
Chờ bánh nguội bớt, bà bảo Thẩm Lai đi gọi mọi người đến bếp nếm thử khi còn nóng. Nếu hương vị ngon, chưa biết chừng việc buôn bán lần này sẽ thành.
Lăng Tinh bưng một chậu gốm to đựng bánh bao ra. Bánh màn thầu không nhiều, chỉ có ba cái, cỡ trung bình.
Bánh bao thì có mười ba cái, cỡ rất to. Nhân bánh đầy đặn, bột mì được cán và gói khéo léo nên không bị nứt hay rách vỏ.
Thẩm Lai đã thèm đến mức ngồi không yên từ lâu. Vừa nghe Từ Hữu Phương nhắc đến, y liền chạy ngay ra ngoài gọi mọi người.
Chẳng mấy chốc, căn bếp đã chật kín.
Trong phòng vẫn còn vương hơi nóng của xửng bánh mới hấp, càng nhiều người, không khí càng ấm áp.
Lăng Tinh chia mỗi người một cái bánh bao, còn lại bốn cái để riêng ra một bên.
Màn thầu chỉ có ba cái, đành phải bẻ ra chia đều để ai cũng nếm thử được một miếng.
Người nhà họ Thẩm mỗi người cầm một cái bánh bao to, tay kia còn cầm thêm một miếng màn thầu nhỏ.
Sau khi nghe Thẩm Trình Sơn nói vài câu, cả nhà liền im lặng cúi mặt, bắt đầu ăn thử.
Người đầu tiên cắn thử bánh bao chính là Thẩm Trình Sơn. Ngay khi răng vừa chạm đến lớp vỏ mềm mại, xúc cảm như tan ra nơi đầu lưỡi khiến lòng ông không khỏi kinh ngạc.
"Oa... lớp da bánh này sao lại có thể mềm nhũn thế chứ?"
Một miếng cắn xuống, vỏ bánh mềm mịn, bên trong nhân đậu phụ non thơm ngậy, ăn vào vừa mềm lại vừa béo ngậy. Chưa nhai được mấy lượt, trong miệng đã đầy hương thơm, khiến người ta chẳng kịp suy nghĩ liền muốn ăn miếng thứ hai.
Thẩm Tiểu Xuân cùng Thẩm Tiểu Hạ xưa nay chưa từng được ăn vật gì quý như thế. Khi nhận lấy chiếc bánh bao trắng mềm, to tướng trong tay, hai hài tử còn có phần ngẩn ngơ, không dám ăn liền.
Đây chính là thứ tốt làm từ bột mì hảo hạng, lại lớn như vậy, chẳng lẽ thật sự là chia phần cho cả hai sao?
Phản ứng đầu tiên của hai đứa nhỏ không phải là vui sướиɠ, mà là rụt rè đưa mắt nhìn về phía Tào Mẫn Nguyệt.
Đợi đến khi thấy nàng gật đầu, hai hài tử mới lộ vẻ vui mừng, có chút lúng túng mà cúi đầu cắn thử.
Một miếng vào miệng, hương vị lập tức dậy lên, làm người ta không thể kìm chế, nào còn nhớ gì tới quy củ hay phép tắc, chỉ lo ăn lấy ăn để, không ngừng lại được.
So với hai đứa nhỏ, bộ dạng Thẩm Lai khi ăn lại chẳng khác gì chó con vồ mồi, cực kỳ hung hăng.
Vừa ăn vừa rêи ɾỉ, nếu không lắng tai nghe kỹ, e rằng chẳng thể nghe ra đang nói gì, thì ra là đang ú ớ khen ngon.
Thẩm Quy cũng không chịu ngồi yên, tuy nói ba năm đầu đời hắn từng là thiếu gia ngậm thìa vàng, nhưng trí nhớ mơ hồ, ký ức rõ ràng nhất chỉ là mùi vị của viên kẹo mạch nha năm xưa.
Sau đó đến món đó cũng không có mà ăn.
Vỏ bánh nhờ được ủ men kỹ càng nên vừa mềm vừa thơm. Càng nhai kỹ lại càng cảm thấy có chút hậu ngọt, khiến người ăn lưu luyến mãi không thôi.
Chỉ tiếc rằng, bánh lại quá ít. Ăn một cái căn bản không đủ thỏa mãn, ngược lại càng khiến lòng thèm khát trỗi dậy mãnh liệt hơn.
Tào Mẫn Nguyệt cắn hai miếng, cũng là thích chẳng rời tay. Nhưng nàng không ăn nhiều, chỉ cắn mấy miếng rồi giữ phần lại chia cho hai hài tử cùng Thẩm Quy.
Thẩm Quy là thật sự thích món này, trước sức dụ hoặc thế kia, hắn hoàn toàn chẳng có năng lực kháng cự.
Tào Mẫn Nguyệt đưa phần cho hắn, hắn cũng không khách sáo mà nhận lấy. Dù sao thì… thật sự quá thèm rồi.
Nhưng đến nửa chiếc cuối cùng, Thẩm Quy lại lặng lẽ đưa trở về tay Tào Mẫn Nguyệt:
“Tức phụ, nàng ăn đi.”
Tào Mẫn Nguyệt nhoẻn miệng cười, có chút thẹn thùng ngẩng đầu nhìn xung quanh. Thấy không ai chú ý, lúc này mới nhẹ nhàng nhận lấy nửa chiếc bánh bao trong tay hắn.