Chương 19

Có người đang cầm kéo múa may trên đầu, Thẩm Hồi căng cả người, sắc mặt trầm xuống, cố đè nén bản tính hung hăng mà không đánh người ta bay ra ngoài.

Ngay khi hắn sắp hết kiên nhẫn, trên đầu bỗng vang lên thanh âm vui vẻ:

“Xong rồi, nhị đệ!”

Thẩm Hồi cau mày đứng dậy, tóc vụn rơi vào cổ áo khiến hắn ngứa ngáy khó chịu, liền xoay người vào phòng lấy khăn lau.

Trong bếp, Từ Hữu Phương thoáng thấy đầu tóc Thẩm Hồi, không khỏi mở to hai mắt:

“Nhị Lang à, tóc con…”

“Nương! Con giúp nhị đệ cắt kiểu ‘đuôi sói’ đó, có phải rất đẹp không!”

Lăng Tinh cầm kéo chạy vào, cười tươi hỏi Từ Hữu Phương.

Bị giọng nói vui vẻ của Lăng Tinh lây sang, Từ Hữu Phương lại quay sang nhìn nhị tử một lần nữa.

Tóc kia, thoạt nhìn thì có chút kỳ quái, nhưng phải nói thật, càng nhìn càng thấy hợp với mặt mũi tuấn tú kia.

Tóc xưa kia của lão nhị hơi xoã, có chút rối loạn, giờ đây chỉnh tề lại, không những chẳng mất vẻ nam tính, mà còn thêm phần khí khái.

Càng nhìn, càng thấy đẹp mắt.

“Tinh ca nhi à, tay nghề tỉa tóc của con thật không tồi. Mấy kẻ cắt tóc ngoài phố chắc phải bái con làm thầy thôi!”

Từ Hữu Phương không hề keo kiệt buông lời khen, Lăng Tinh nghe mà trong lòng vui sướиɠ rạo rực, hớn hở tiếp thu.

Thẩm Hồi tuy không rõ hiện tại mình trông ra sao, nhưng hắn biết mẫu thân mình không phải người hay nói dối, nghĩ bụng tóc này chắc hẳn thật sự đẹp.

Thẩm Lai sau khi thức dậy, vừa thấy bộ dạng Thẩm Hồi, đầu tiên ngẩn người, kế tiếp nghe nói là do Lăng Tinh sửa sang, không nói hai lời liền chộp lấy cây kéo, đòi tự mình cũng phải được cắt y như vậy.

Thẩm Lai chỉ về hướng Thẩm Hồi, hưng phấn hô:

“đại ca phu, cầu huynh cũng cắt cho đệ giống như vậy đi!”

Thật sự là đẹp quá đi! Y cũng muốn một đầu tóc ngầu như thế!

Chỉ tiếc, chưa kịp lại gần đã bị Từ Hữu Phương túm lỗ tai lôi vào nhà dạy dỗ một trận.

Lăng Tinh không dám can ngăn, đứng trong sân đợi, chờ trận “giáo huấn” kết thúc rồi mới định vào.

Lúc này, Thẩm Hồi đang mài thương, bỗng nhiên cất giọng hỏi:

“Số tiền kia... thật sự đủ dùng sao?”

Lăng Tinh gật đầu, tính toán sơ sơ, năm trăm văn hẳn là đủ.

Chỉ là Thẩm Hồi đưa cho y đến tám trăm văn, dư ra ba trăm, cũng khiến y có thêm chút tự tin lo liệu chuyện sắp tới.

“Đủ rồi thì tốt, nếu không đủ... ta cũng có thể đi bán tóc.”

Không thể không nói, cách làm của Thẩm Hồi thật khiến Lăng Tinh như mở ra được một con đường mới.

Trước kia chưa từng nghĩ tới còn có thể xoay xở như vậy.

Thẩm Hồi tay dừng lại một chốc, nói:

“Không cần. Nếu không đủ, ta sẽ cắt tóc của Thẩm Lai.”

Lăng Tinh bật cười:

“Ngươi thật dám cắt, kẻ bị nương lôi vào huấn kế tiếp chắc chắn là ngươi đó.”

“Không đâu.”

Thẩm Hồi thản nhiên đáp một câu, rồi không nói thêm gì.

Đúng lúc ấy, Thẩm Lai từ trong nhà chạy vụt ra, tránh được tay mẫu thân, nhắm thẳng về phía Lăng Tinh, nắm chặt áo y mà trốn đông né tây:

“Nương ơi, con biết sai rồi mà!”

Từ Hữu Phương đuổi không kịp, tức đến nỗi chống nạnh véo hông.

“Đại ca phu thân thể còn yếu, con đừng có bám lấy y! Ngã người ra, nương đánh con cho xem!”

Thẩm Lai đâu dám buông tay? Buông tay chẳng phải là tự tìm đường chết sao!

Vì trời đông giá rét, Lăng Tinh chỉ mang giày rơm, chân lạnh tê cứng, đứng không vững, bị Thẩm Lai kéo qua kéo lại, cũng hơi lảo đảo hoảng hốt.

Thẩm Hồi đang chăm chú mài thương, bỗng giương mắt nhìn qua, lạnh giọng nói:

“Thẩm Lai, buông ra.”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi, Thẩm Lai đang nháo loạn như con chuột hamster chơi parkour lập tức như bị ấn nút tạm dừng.

Trong chớp mắt, y đứng sững lại, ánh mắt có chút sợ hãi liếc nhìn về phía Thẩm Hồi.

“Nhị ca…”

Thẩm Lai xưa nay gan trời cũng chẳng sợ, chỉ sợ duy nhất một người là Thẩm Hồi.

Cũng may bình thường Thẩm Hồi rất ít để tâm đến y, nhưng chỉ cần vừa mở miệng, y liền ngoan ngoãn như cút non.

Từ Hữu Phương thấy Thẩm Lai sợ đến thế, lại có chút không đành lòng.

“Được rồi, đừng đứng ngốc ra đó nữa, mau cùng đại ca phu vào nhà đi. Không phải nói muốn ngủ cùng ca phu sao? Còn không mau dọn chăn đệm?”

Thẩm Lai biết mẫu thân thương y, liền sống lại tinh thần, kéo tay Lăng Tinh chạy thẳng vào phòng.

Chạy nhanh như gió, sợ lại bị nhị ca gọi tên.

Cảm giác kia, chẳng khác gì bị Diêm Vương điểm danh. Ai từng trải qua rồi, người đó mới biết.