Chương 33: Sinh ra để làm nghề này

"Ây da! Lão Chu đang ngủ gật đấy à?" Triệu Đao đẩy cửa gỗ bước vào, người chưa thấy đâu mà tiếng đã vang lên trước.

Cố Chiêu đi theo ngay sau lưng ông, ý tứ khép cửa lại, gió lạnh lập tức bị chặn đứng ở bên ngoài.

Căn phòng không lớn lắm, ngoại trừ một chiếc bàn vuông và vài cái ghế đẩu nhỏ thì chỉ có thêm chiếc giường tre kê ở góc. Cạnh cửa sổ có đốt một chậu than nên trong phòng vô cùng ấm áp.

Hèn chi trong ký ức của nàng, những ngày ông nội đến lượt canh đồng hồ nước, hôm nào về nhà ông cũng ngân nga hát.

So với việc đi tuần gõ mõ, thì công việc canh đồng hồ nước này quả thực là một món hời lớn!

...

"Nói bậy bạ gì đó." Chu Sinh Tài từ phía sau đi ra, tay còn xách theo thùng gỗ: "Ta đâu có dám ngủ, còn phải canh chừng đồng hồ nước đây này."

Ông ta vừa nói, vừa liếc xéo Triệu Đao một cái.

Triệu Đao cười hề hề: "Chợp mắt một tí cũng chẳng sao, miễn là trông chừng đừng để nước trong đồng hồ nước đóng băng là được. Nhưng mà, cho dù ông không ngủ thì vẫn sướиɠ hơn bọn ta phải đi bộ hứng gió ngoài đường nhiều, đúng không Cố Chiêu?"

Chu Sinh Tài đưa mắt nhìn về phía Cố Chiêu.

Cố Chiêu không hùa theo lời của Triệu Đao.

Nàng và Triệu Đao không giống nhau. Triệu Đao và Chu Sinh Tài vốn chỗ quen biết thân thiết, tự nhiên lời gì cũng có thể nói được.

Còn nàng chỉ là một hậu bối mới vào nghề, tuổi đời còn nhỏ, ăn nói vẫn nên cung kính cẩn trọng một chút mới phải phép.

Tin hay không thì tùy, nhưng nếu nàng hùa theo, quay đi quay lại lúc trà dư tửu hậu người ta sẽ đồn rằng cháu trai nhà Cố Xuân Lai không chịu được khổ, mới đi gõ mõ được một đêm đã than vãn chê trời lạnh.

Cố Chiêu chỉ cười bẽn lẽn chào: "Chu bá."

"Ừ." Có vãn bối không thân thiết ở đây, Chu Sinh Tài cũng không tiện đôi co nhiều với Triệu Đao.

Ông ta chừng năm mươi tuổi, là một lão phu canh, tính tình có phần chậm nhiệt. Sau khi im lặng ừ một tiếng, mãi một lúc sau ông ta mới rặn ra được một câu:

"Khụ! Trên lò có nước nóng, ta còn vùi hai củ khoai lang, đều là của nhà trồng được cả, nếu đói thì cứ tự nhiên lấy mà ăn, đừng khách sáo."

"Cảm ơn Chu bá."

Cố Chiêu không động đến khoai lang, nhưng nước nóng thì nàng đã uống gần hết. Nghĩ ngợi một chút, nàng bèn châm thêm ít nước vào bầu nước của mình.

Nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Chỉ thấy Triệu Đao kéo ghế đẩu ra, ngồi xuống nghỉ chân với dáng vẻ nghênh ngang. Ông liếc nhìn Chu Sinh Tài, nhân lúc đối phương không chú ý liền trộm uống hai ngụm rượu hoàng tửu để trên bàn rồi tấm tắc: "Thơm thật!"

Nghe vậy, Chu Sinh Tài trừng mắt nhìn sang, rồi lại tiếp tục cắm cúi làm việc của mình.

Cố Chiêu trộm cười.

Triệu thúc đúng là kiểu ăn vụng còn la làng cho chủ nhà biết đây mà!

...

Chu Sinh Tài xách thùng gỗ lên, đổ nước nóng bên trong vào chiếc bình đồng nằm trên cùng của hệ thống đồng hồ nước.

Đồng hồ nước có tổng cộng bốn bình đồng, từ trên xuống dưới lần lượt là Dạ Thiên Trì, Nhật Thiên Trì, Bình Hồ và Vạn Phân Hồ.

Dòng nước trong vắt róc rách chảy từ Dạ Thiên Trì xuống, cuối cùng rơi vào chiếc bình đồng đặt dưới đất gọi là Thủy Hải.

Trong Thủy Hải có một tượng người bằng đồng đứng ôm mũi tên, thân tên trong tay tượng sẽ nổi lên chìm xuống theo mực nước.

Thân tên dài chừng ba thước, bên trên khắc 96 vạch ngang, mỗi vạch tương ứng với một khắc.

Và giờ giấc hiện tại chính là vị trí mà tay người đồng đang nắm trên thân tên.

-

...

Triệu Đao gọi Cố Chiêu: "Ra xem thử đã đến canh tư chưa."

"Dạ!" Cố Chiêu đáp lời, nhìn vào chỗ tay cầm của tượng đồng ôm tên rồi nói: "Còn thiếu một khắc nữa ạ."

"Nhanh thế à? Vậy chúng ta phải đi trước thôi." Triệu Đao rụt đôi tay đang hơ trên chậu than lại, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối.

Tay còn chưa kịp ấm hẳn mà người đã phải đi rồi, kiếm miếng cơm manh áo thật chẳng dễ dàng gì.

Triệu Đao thầm than thở trong lòng, sau đó xốc lại tinh thần, chống tay lên đầu gối, gắng gượng đứng dậy.

"Lão Chu, ta đi đây, lát nữa lại ghé nhé."

Chu Sinh Tài xua tay: "Đi nhanh đi, đi nhanh đi."

Còn không mau đi thì rượu ngon của ông ta sẽ bị trộm uống sạch mất thôi!

Cố Chiêu gật đầu chào Chu Sinh Tài, rồi theo chân Triệu Đao bước ra khỏi lầu chuông.

...

Trên phố Thúy Trúc.

"Cạch... cạch cạch cạch!"

"Nửa đêm canh tư, gió rét ùa về, đóng cửa cài then."

Cố Chiêu vẫn nhớ kỹ lời Cố Xuân Lai từng dặn, nhịp mõ canh tư phải là một chậm ba nhanh, thế nên nàng gõ chiêng đồng một cách nhịp nhàng, đâu ra đấy.

Màn đêm tĩnh mịch, tiếng chiêng trầm thấp vang vọng đi rất xa.

Triệu Đao giơ ngón cái về phía Cố Chiêu, tấm tắc khen ngợi: "Khá lắm, khá lắm! Âm thanh vang dội trầm hùng, hơi sức dồi dào, đúng là sinh ra để ăn bát cơm này!"

Cố Chiêu cười hì hì một tiếng.

Trong đan điền của nàng vốn có chứa “Khí”, âm thanh này làm sao mà không vang cho được chứ!