Nói nhiều như vậy, Cố Xuân Lai cũng đã có chút mệt mỏi. Ngay trước lúc Cố Chiêu chuẩn bị rời đi, ông lại gọi nàng lại, dặn dò chuyện cuối cùng.
"Chiêu nhi, nếu thật sự gặp phải thứ gì đó không bình thường, thì cái hồi canh năm giờ Dần ấy, không gõ cũng được, hoặc là gõ muộn hơn một chút. Đợi đến khi trời hửng sáng, con hãy gõ chiêng báo giờ."
Cố Chiêu ngạc nhiên: "Tại sao vậy ạ?"
Cố Xuân Lai im lặng một lúc.
"Canh năm là lúc trời sắp sáng mà chưa sáng hẳn, là thời điểm giao thoa giữa ngày và đêm, cũng là lúc đất trời mông muội nhất."
"Lúc này mà tiếng mõ vang lên, sẽ kinh động đến người đã khuất... Cứ như vậy, lối ma và đường người sẽ giao nhau, và mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức."
"Phiền phức gì ạ?"
Cố Chiêu ghé sát lại, hạ thấp giọng, nhìn quanh một lượt: "Nó sẽ đi theo con về nhà sao? Ông nội đã bao giờ bị đi theo chưa ạ, sau đó thì sao, có phải đốt vàng mã để tiễn nó đi không?"
"Đi đi." Cố Xuân Lai bực bội đẩy đầu Cố Chiêu ra: "Ông đang nói chuyện nghiêm túc với con đấy, con cứ nghe lời ông là được. Mau đi làm đi, đừng để Triệu thúc của con phải đợi lâu."
Cố Chiêu: ...
Thôi được rồi.
"Con ra ngoài đây, ông và bà nội nghỉ sớm nhé."
...
Cố Chiêu vừa ra khỏi gian nhà phía đông, bà cụ Đỗ đã chuẩn bị sẵn sàng chiêng đồng và mõ tre.
Hôm nay ông trời thật chiều lòng người, chỉ cần nhìn những đám mây nơi chân trời là biết đêm nay trời sẽ quang đãng. Nếu mà gặp phải ngày mưa, nàng còn phải mặc áo tơi, đội nón lá, đi guốc gỗ, chỉ nghĩ thôi đã thấy phiền phức, mệt người.
Cố Chiêu tay cầm chiếc đèn l*иg lụa sáu mặt, quay người vẫy tay với bà cụ Đỗ: "Bà nội, con đi đây ạ."
Bà cụ Đỗ lòng đầy lo lắng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt hớn hở của Cố Chiêu, bà lại không nỡ dội gáo nước lạnh, đành cố nặn ra một nụ cười.
"Ừ, đi đi. Trên đường phải nghe lời Triệu thúc của con, làm việc cho tốt. Lúc về bà sẽ làm món bánh màn thầu kẹp thịt kho cho con ăn."
"Vâng ạ!" Cố Chiêu vui vẻ đáp lời.
Cái gọi là "bánh màn thầu kẹp thịt kho", chính là loại bánh nướng rắc vừng được chiên sơ qua dầu nóng, khiến cho vỏ bánh giòn rụm, bên trong thì mềm mại, đàn hồi, ăn kèm với thịt ba chỉ kho rượu nếp, mặn ngọt thơm ngon vô cùng!
Đây là một món ăn thịnh soạn, nếu không phải lễ tết, bà cụ Đỗ sẽ không bao giờ nấu món này.
Cũng chính vì món bánh màn thầu kẹp thịt kho này mà Cố Chiêu chưa đi làm đã mong đến lúc tan làm rồi.
...
Cố Chiêu và Triệu Đao hẹn gặp nhau ở đầu phía đông của phố Trường Ninh, rồi cả hai cùng đi về phía lầu chuông.
Triệu Đao liếc nhìn Cố Chiêu một cái.
Chỉ thấy nàng mặc một chiếc áo bông dày màu xanh đen, tay xách đèn l*иg, trên đèn có treo chiêng đồng và mõ tre, đôi giày bông màu đen trông vừa mới vừa vặn, cả người toát lên vẻ tinh anh, hệt như một cây tùng nhỏ trên núi.
Ông ta không khỏi gật đầu hài lòng.
"Phải như vậy mới được. Chúng ta đi cả một đêm, những thứ khác không nói, nhưng đôi giày phải thật thoải mái." Ông ta tiếp tục nhìn lên, ánh mắt dừng lại ở búi tóc đen nhánh, gọn gàng của Cố Chiêu, rồi nhíu mày hỏi.
"Sao không đội một chiếc nón dạ?"
"Có ạ, con có mang theo." Cố Chiêu cười với ông, vỗ vỗ vào bên hông: "Con sợ nóng, đội nón dạ lên đầu cứ đổ mồ hôi suốt, nên con cất đi trước, lát nữa lạnh rồi con sẽ đội."
"Được!" Triệu Đao quấn mình kín mít, nghe vậy liền gật đầu: "Mang theo là tốt rồi, đi thôi."
Bầu trời đêm trong vắt như được gột rửa, sao giăng đầy trời.
Cố Chiêu xách theo đèn l*иg, lững thững đi sau Triệu Đao. Hai người rảo bước trong con hẻm dài và tối mịt, dưới ánh trăng, bóng của họ, một lớn một nhỏ, đổ dài trên mặt đất.
Người ta thường nói, một viên kim đan định trường sinh, câu này quả không sai chút nào.
Cố Chiêu khẽ phân tâm, cảm nhận luồng bạch quang lấp lánh nơi đan điền. Đó chính là thành quả sau những ngày nàng tu luyện "Thái Cực Thất Thiêm Hóa Khí Quyết", là luồng bạch quang được hội tụ từ việc quỷ khí hóa thành tổ khí, từng giọt cam lộ thu vào Giáng Cung.
Nếu bảo nàng nói rõ Giáng Cung ở đâu, Cố Chiêu cũng không thể nào giải thích được.
Đó là một cảm giác vô cùng huyền diệu. Luồng sáng ấy vừa hư vừa thực, vừa như có lại vừa như không, không ở bên trong cũng chẳng ở bên ngoài, mà dường như ngự tại chính nơi tâm thần trú ngụ. Chỉ cần nàng tu hành thêm vài năm nữa là có thể dùng kim đan để thay xương đổi cốt.
Cố Chiêu suy nghĩ một lát, rồi thử vận một tia sáng từ Giáng Cung, cho nó tụ lại trên mí mắt của mình.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, thế giới vốn tối tăm trong mắt nàng bỗng chốc hoàn toàn thay đổi.
Nàng chỉ thấy giữa màn đêm tăm tối, trăng sao cùng nhau tỏa sáng. Ánh trăng và những điểm tinh lực li ti từ trên trời rơi xuống, tựa như những đàn đom đóm bay lượn, điểm tô cho cả màn đêm trở nên mộng ảo.
Thế nhưng, khi dời tầm mắt xuống dưới thì cảnh tượng lại không còn đẹp đẽ như vậy nữa. Lác đác vài linh hồn đang thơ thẩn đi lại trên đường với vẻ mặt vô hồn.
Gương mặt chúng trắng bệch, cả người trông đờ đẫn, u mê.