Chương 24: Tuệ Tâm tỷ

Hôm nay là một ngày nắng đẹp. Giữa mùa đông, dường như mọi người đều sống chậm lại, ngay cả vầng dương trên cao cũng toát lên vẻ lười biếng, thong dong.

Cố Chiêu đang tháo dây thừng buộc thuyền.

"Cố Chiêu, đệ đi đâu đấy?"

Một giọng nói vừa trong trẻo vừa ngọt ngào vọng tới từ xa, tựa như tiếng chim hót giữa núi rừng buổi sớm, nghe thật du dương êm tai.

Cố Chiêu quay đầu lại. Người vừa lên tiếng là Vương Tuệ Tâm, cháu gái của bà Vương nhà bên. Chỉ thấy nàng ấy đẩy khung cửa sổ ra, nhoài nửa người ra ngoài, đôi mắt hoa đào to tròn đang cười tít cả lên nhìn về phía này.

"À, là Tuệ Tâm tỷ à." Cố Chiêu cười đáp lại. "Đệ định ra phố Lâm Thủy đi chợ, mua chút đồ. Tỷ có muốn đệ mua giúp gì không?"

"Mua giúp cái gì chứ?" Vương Tuệ Tâm liếc nàng một cái đầy hờn dỗi. "Nhờ người khác mua giúp làm sao thoải mái bằng tự mình đi dạo được. Đợi ta với, ta cũng muốn đi!"

Cố Chiêu: ...

Cái đợi này, kéo dài đúng một khắc.

Khoảng một khắc sau, Vương Tuệ Tâm mới đủng đỉnh đi tới. Nàng ấy vừa đi vừa đưa tay sửa lại búi tóc có phần lỏng lẻo, rồi lại nhấc tà váy lên, tay khoác một chiếc giỏ tre, dáng vẻ thướt tha yêu kiều bước về phía bờ kè.

Cố Chiêu thúc giục: "Tỷ ơi, nhanh lên một chút đi."

Vương Tuệ Tâm đáp: "Vội cái gì chứ, dục tốc bất đạt. Thường ngày muội cứ hấp ta hấp tấp, cũng có thấy làm nên chuyện gì đâu. Chuyện gì cũng phải từ từ mà làm."

Cố Chiêu: ...

Dù nàng vốn không phải người nóng tính, nhưng cũng bị Tuệ Tâm tỷ làm cho sốt ruột.

Đợi Vương Tuệ Tâm ngồi vững trên thuyền, Cố Chiêu mới chống cây sào dài. Cây sào vừa điểm vào tảng đá lớn bên bờ, mặt sông gợn sóng, chiếc thuyền nhỏ liền lững lờ trôi về phía trước, tựa như một chiếc lá thu trôi trên mặt nước.

Giữa dòng sông, Vương Tuệ Tâm liếc nhìn Cố Chiêu, rồi lấy khăn tay che miệng cười khúc khích, trêu chọc:

"Ối chà! Cố tiểu đệ của chúng ta vẫn còn căng mặt ra đấy à? Sao thế? Chê tỷ đây bắt đệ đợi lâu quá hả?"

Cố Chiêu không thèm để ý đến nàng ấy.

"Khụ khụ." Vương Tuệ Tâm vờ ho hai tiếng, nói tiếp: "Chẳng biết là ai, mấy hôm trước cứ gọi thúc thúc gọi bá bá, gặp ai cũng mời người ta ngồi thử thuyền nhỏ nhà mình. Giờ chèo thuyền vừa nhanh vừa vững, tay nghề giỏi rồi, nên không muốn chở tỷ đây nữa phải không?"

Gương mặt Cố Chiêu thoáng vẻ ngượng ngùng.

Đúng là nàng!

Từ lúc tỉnh lại, thấy nhà có một chiếc thuyền nhỏ, nàng đã học chèo thuyền từ bà cụ Đỗ. Sau đó, hễ gặp ai là nàng lại muốn chở người ta một chuyến.

Cố Chiêu nghĩ lại hành động mấy hôm trước của mình, bề ngoài thì là nhiệt tình, nhưng thực chất là khoe khoang, không ngờ mọi người đều hiểu cả. Nàng nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Vương Tuệ Tâm phẩy phẩy chiếc khăn tay: "Thôi được rồi, không trêu đệ nữa."

Nàng ấy chợt hỏi: "À phải rồi, ông của đệ sao rồi?"

Cố Chiêu ngạc nhiên: "Chuyện này... cả tỷ cũng biết sao?"

Vương Tuệ Tâm vò vò chiếc khăn trong tay, ra vẻ bâng quơ: "Nghe bà nội ta nói."

Cố Chiêu chợt hiểu ra.

Bà nội của Vương Tuệ Tâm là bà Vương, một bà lão chuyên đi thu dọn thùng phân đêm ở phố Trường Ninh.

Cái nghề này vốn dĩ đã bẩn thỉu, hôi hám lại còn vô cùng vất vả. Số phận của bà Vương cũng thật hẩm hiu; bà cụ sớm góa chồng, lại không có con cái, cũng chẳng đi bước nữa. Nhờ vào công việc gánh phân đêm, bà cụ cũng xoay xở đủ sống, tự mình kiếm miếng cơm manh áo.

Thuở trước, cũng có người nhiệt tình đứng ra làm mai, nhưng hễ thấy bà Vương làm cái nghề này, những người đàn ông đó lại tỏ vẻ chê bai ra mặt. Về sau, khi bà Vương đã có tuổi, những người nhiệt tình làm mai mối cũng thưa dần.

Vương Tuệ Tâm chính là cô bé mà bà cụ nhặt về.

Bà cụ đã nuôi nấng cô bé từ khi còn ẵm ngửa, cho đến nay đã trở thành một thiếu nữ tuổi cập kê, xinh đẹp tựa đóa hoa.

Nước sông trong vắt, Vương Tuệ Tâm không kìm được mà đưa tay khua nhẹ mặt nước vài cái, nhưng chỉ một thoáng sau, nàng ấy đã vội rụt tay lại. Quả thật, nước mùa đông lạnh buốt, cóng đến thấu xương.

"Lúc bà nội ta đi thu dọn thùng phân đêm thì tình cờ gặp được Triệu thúc. Thấy Triệu thúc vác cuốc nên bà tò mò, bèn bắt chuyện vài câu."

"Cố a gia không sao chứ?"

"Làm phiền hai vị đã lo lắng." Cố Chiêu gật đầu: "Đã mời đại phu đến xem, tính mạng không đáng lo, chỉ dặn là cần phải tịnh dưỡng một thời gian."

"Vậy thì tốt rồi." Vương Tuệ Tâm gật đầu, chống cằm ngắm cảnh trên sông, không nói gì thêm nữa.

Đoạn sông này nước sâu, sào tre không chống tới đáy được. Vì vậy, Cố Chiêu thu sào lại, đổi sang dùng mái chèo rồi ngồi xuống khua nước.

Mái chèo từng nhịp một rẽ nước đưa thuyền lướt đi êm ả. Từ vị trí của mình, tầm mắt của Cố Chiêu vừa hay dừng lại trên gương mặt nhìn nghiêng của Vương Tuệ Tâm. Quả thật, Tuệ Tâm tỷ tỷ khi yên tĩnh trông đẹp đến nao lòng.

Vẻ đẹp của nàng ấy là một vẻ đẹp vô cùng tinh xảo.

Dưới ánh nắng ấm áp của ngày đông, hàng mi nàng ấy khẽ cụp xuống, mang một nét dịu dàng rất riêng. Hàng mi dài cong vυ"t đổ bóng xuống gò má, trên làn da trắng nõn, những sợi lông tơ mỏng manh hiện lên rõ rệt.

Đôi mắt hoa đào to tròn, sống mũi thanh tú cùng đôi môi anh đào nhỏ nhắn, Vương Tuệ Tâm đẹp đến mức không giống một cô nương được nuôi dưỡng ở trấn nhỏ Ngọc Khê này.

Cố Chiêu bất giác có chút ngẩn ngơ. Thật xinh đẹp.

Vương Tuệ Tâm ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp ánh nhìn của Cố Chiêu. Nàng ấy bèn phì cười một tiếng, mân mê lọn tóc đen trước ngực, tủm tỉm nói: "Sao nào, hôm nay mới phát hiện ra tỷ tỷ xinh đẹp à?"

Cố Chiêu: "..."

Vương Tuệ Tâm tiếp tục trêu chọc: "Đệ cũng xinh xắn lắm, nhưng tiếc là không được đâu nhé, tỷ tỷ thích người lớn tuổi hơn cơ."

Nàng ấy vừa nói vừa huơ huơ ngón trỏ thon dài như búp măng, đôi mắt lấp lánh ý cười.

Cố Chiêu ngượng ngùng, vội hạ giọng: "Tỷ, đệ không có ý đó."

Hơn nữa, dù nàng có muốn thì cũng có được đâu!

May thay, phố Lâm Thủy đã ở ngay trước mắt, Vương Tuệ Tâm dù có muốn trêu người nữa cũng không còn cơ hội.

"Ngồi vững nhé, thuyền sắp cập bến rồi." Cố Chiêu vội đứng dậy, bỏ mái chèo xuống và cầm lại cây sào tre.