Món đậu phụ hầm với rong biển cũng là một món ăn vô cùng ngon miệng.
Bà cụ Đỗ mấp máy môi, trong lòng đã muốn từ chối.
Bởi lẽ, tuy không đắt đỏ gì, nhưng cũng phải tốn mất ba đồng tiền mới mua được một bìa đậu. Vả lại, ngày thường cũng chỉ khi có khách tới nhà, bà cụ mới nỡ lòng mua một ít về đãi.
Thế nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của Cố Chiêu, bà cụ lại nuốt những lời định nói vào trong bụng.
Thôi thôi thôi, tiết kiệm cái gì thì tiết kiệm, chứ không thể bớt xén miếng ăn của trẻ con được.
Bà cụ bèn nói: “Vậy thì mua một ít đi.”
Cố Chiêu vui mừng vâng dạ.
Người xưa có câu, đậu phụ ăn với rong biển, thường xuyên dùng vào bệnh tật tiêu tan.
Vì vậy, đã mua rong biển rồi, sao có thể thiếu đậu phụ được chứ?
-
Trong nồi, hơi nóng bốc lên nghi ngút, khiến cả gian bếp cũng trở nên ấm áp.
Bà cụ khịt khịt mũi, vẻ mặt đầy vẻ chán ghét: “Chiêu à, con lại đây ngửi giúp bà xem nào, trong nhà hình như có mùi gì lạ lắm, không biết có phải chuột chết ở xó xỉnh nào không nữa.”
Nghe vậy, Cố Chiêu vội vàng đứng dậy, cùng bà cụ tìm kiếm khắp nơi.
Cho dù trời mùa đông giá rét, chuột mà chết trong góc nhà thì vẫn bốc mùi hôi thối lắm. Lát nữa mà có giòi bọ thì còn kinh tởm hơn.
Một lát sau.
Cố Chiêu lên tiếng: “Không có đâu ạ, có phải bà ngửi nhầm không?”
Bà cụ quả quyết: “Không thể nào, bà ngửi thấy rõ ràng lắm, cái mùi đó cứ thoang thoảng từng cơn, hôi chết đi được!”
Đột nhiên, bà cụ kéo Cố Chiêu lại gần, ghé mũi vào người cô bé hít hít mấy cái, rồi vỗ tay một cái đét.
“Đúng rồi, đúng rồi, chính là cái mùi trên người con đây này.”
“Hả?” Cố Chiêu vội cúi đầu tự ngửi người mình: “Đâu phải con, hôm kia con mới tắm mà.”
“Là con đó!” Bà cụ Đỗ gật đầu chắc nịch, nói rành rọt từng chữ: “Bà tuy lớn tuổi rồi, nhưng cái mũi này còn thính lắm, không sai được đâu, chính là người con có mùi!”
“Nhìn con xem, bẩn thỉu thế kia, chắc chắn là hôm kia tắm không sạch rồi. Đi đi đi, lát nữa đừng có ra ngoài, kẻo cái mùi này làm người khác ngửi thấy thì con cũng mất mặt.”
“Để bà đi đun cho ít nước nóng, con vào tắm rửa cho kỹ, thay bộ quần áo sạch sẽ rồi hẵng ra ngoài.”
Cứ một câu có mùi, rồi lại một câu bẩn thỉu mất mặt, những lời này của bà cụ gần như muốn đè cong cả tấm lưng đang thẳng tắp của Cố Chiêu.
“...Vâng.” Cố Chiêu miễn cưỡng nhận tội, nhưng trong lòng vẫn không phục, bèn giơ tay lên ngửi thử.
Chắc chắn không phải mình! Biết đâu lại là con chuột cống xám xịt đáng ghét nào đó đã leo vào tủ quần áo của mình, rồi tè bậy ị bậy trong đó thì sao!
-
Nửa canh giờ sau, Cố Chiêu nhìn những vệt ghét mà mình kỳ cọ ra, chỉ biết sững sờ đến há hốc mồm.
Xin lỗi nhé, chuột cống huynh đài.
Là ta đã hiểu lầm và trách oan ngươi rồi.
Cố Chiêu vỗ vỗ mặt, đợi cho vẻ áy náy trên mặt tan đi, lúc này mới từ trong phòng bước ra.
Thị trấn Ngọc Khê là một vùng đất nhiều sông nhiều núi. Có một con sông lớn tên là Chương Linh Khê bao quanh thị trấn, rồi từ đó chia thành nhiều nhánh nhỏ len lỏi vào bên trong. Mặt sông phẳng lặng tựa chiếc trâm ngọc bích, còn hai bên bờ kè đâu đâu cũng có thể thấy những rặng liễu rủ thướt tha.
Bấy giờ đang là mùa đông, những cành liễu trơ trụi khẳng khiu đang đung đưa trong gió.
Cố gia nằm ở cuối con phố phía Tây của đường Trường Ninh, phía sau sân nhà chính là bờ kè. Hôm nay phố Lâm Thủy có phiên chợ lớn. Nếu đi đường bộ từ đường Trường Ninh qua đó, sẽ mất khoảng nửa giờ đồng hồ, nhưng nếu đi thuyền xuôi theo dòng nước thì chỉ mất một khắc.
Chính vì vậy, Cố Chiêu quyết định sẽ chèo thuyền nhỏ qua đó.
Sông Chương Linh Khê có lòng sông rộng lớn, tôm cá trù phú. Ngày trước, vào mùa đánh bắt, bà cụ Đỗ cũng thường chèo chiếc thuyền nhỏ này, ra sông thả vài tay lưới, bắt ít tôm cá, mò thêm con hến để cải thiện bữa ăn. Cũng bởi vì thế, nên ở bờ kè sau sân Cố gia luôn neo một chiếc thuyền nhỏ đã có chút tuổi đời.
Thuyền tuy cũ kỹ, nhưng vẫn có thể chở người qua sông.
Cố Chiêu liền gọi vọng vào bếp: "Bà nội ơi, con chèo thuyền đi chợ đây, con đi nhé!"
Bà cụ Đỗ đáp lại: "Ừ! Chèo thuyền thì cẩn thận một chút, đừng có ham nhanh đấy."
"Con biết rồi ạ." Cố Chiêu vẫy vẫy tay với bà cụ Đỗ, rồi nhanh như một làn khói chạy về phía bờ kè sau sân.
Nhìn theo bóng lưng của Cố Chiêu, bà cụ Đỗ không nhịn được mà bật cười.
Đã thế này rồi mà vẫn không chịu thừa nhận là mình nhếch nhác.
Xem kìa, chỉ tắm rửa qua một chút thôi mà cả khuôn mặt nhỏ cũng trở nên trắng trẻo, có thần sắc hơn hẳn.