Chương 22: Luyện công

Bên ngoài khung cửa sổ, trời vẫn còn tối mịt. Vầng trăng tròn ngày rằm treo cao trên bầu trời, ánh trăng nhuộm quầng sáng lên những đám mây mỏng xung quanh, mang theo vài phần ý vị phiêu diêu, hư ảo.

Cố Chiêu cúi đầu nhìn luồng Quỷ Khí đang nắm trong tay.

Nếu thật sự có thể tu luyện, thử hỏi có ai mà không muốn chứ?

Nàng nghĩ đến cách người đời vẫn hình dung về tiên nhân:

“Trên núi Cô Xạ, có thần nhân ngự, da thịt như băng tuyết, dáng vẻ tựa xử nữ, không ăn ngũ cốc, hít gió uống sương, cưỡi mây đạp rồng, mà ngao du khắp bốn bể.”

Cố Chiêu thầm nghĩ, cái vụ không ăn ngũ cốc, hít gió uống sương thì thôi bỏ đi. Nàng lại chẳng phải con ve sầu mùa hạ, chỉ cần uống sương hoa là đủ sống. Trăm vị nhân gian, nàng vẫn còn tham luyến lắm.

-

Nhân lúc "Thái Sơ Thất Thiêm Hóa Khí Quyết" trong đầu vẫn còn "nóng hổi", bên ngoài ánh trăng lại sáng tỏ, trong tay còn có sẵn một luồng Quỷ Khí.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, tất cả đều hội tụ đủ cả!

Nàng vội vàng mang một chiếc chăn ra, bắt chước dáng vẻ của hình nhân trong pháp quyết, khoanh chân bắt đầu ngồi thiền.

Khung cửa sổ được mở ra lớn nhất có thể. Cùng với ánh trăng tràn vào, còn có cả một luồng gió lạnh buốt xương.

“Vù, vù vù.”

Gió thổi làm giấy dán trên khung cửa sổ kêu sột soạt. Đêm khuya sương nặng, quả không phải là lời nói suông.

Cố Chiêu vỗ vỗ lên gò má đã đông đến hơi cứng lại của mình. Không được rồi, cứ thế này thì sẽ đổ bệnh mất. Nghĩ vậy, nàng lồm cồm ngồi dậy, gấp chiếc chăn lại, một nửa lót dưới mông để ngồi, nửa còn lại thì vắt lên đầu gối.

Cảm nhận được chút hơi ấm từ ruột chăn bông lan tỏa, Cố Chiêu thỏa mãn khẽ thở ra một hơi.

Phải vậy chứ, thế này mới là tu luyện và sinh hoạt vẹn cả đôi đường.

Người ta thường nói, người già đi thì chân yếu trước. Vậy nên, nếu không muốn sau này mắc bệnh đau khớp do lạnh, thì phải lo giữ gìn từ sớm.

Cố Chiêu nắm chặt khối Quỷ Khí, bắt đầu hô hấp thổ nạp theo pháp môn. Lúc này, công pháp vốn tối nghĩa khó hiểu bỗng tựa như một đoàn ánh sáng nhảy múa, xoay vòng quanh cái đầu nhỏ của nàng.

Không biết đã qua bao lâu, nàng cảm nhận được từng luồng hơi ấm từ bàn tay phải đang nắm chặt Quỷ Khí truyền đến.

Có tác dụng rồi! Thật sự có thể hóa Khí!

Thế nhưng, nàng chỉ vừa lơ là một chút, luồng hơi ấm kia đã lập tức tan biến.

Cố Chiêu chỉnh lại tư thế, rồi lại nhắm mắt ngưng thần.

-

Tiếng gà gáy vang lên, phía chân trời đã ửng lên một màu trắng bạc.

Gian nhà phía đông có tiếng động truyền ra, Cố Chiêu cũng từ từ mở mắt.

Nàng cúi đầu nhìn khối Quỷ Khí trong tay. Quả nhiên, nó đã nhỏ đi một vòng, ngay cả luồng khí bất tường bao quanh cũng đã tiêu tan đi rất nhiều.

Trông nó ủ rũ rệu rã, tựa như đang mất hết tinh thần.

Cố Chiêu đứng dậy, nàng đi đến xách chiếc ấm đan bằng mây trên bàn lên, định rót một cốc nước lọc để thấm giọng. Bất chợt, động tác của nàng khựng lại, cả người ngây ra có chút xuất thần.

Mọi khi, mỗi sáng thức dậy nàng đều cảm thấy khô môi rát lưỡi, đã quen với việc phải uống nước. Ấy thế mà hôm nay lại khác hẳn, trong miệng tựa như có cam lộ sinh ra, tinh thần sảng khoái, toàn thân khoan khoái, không hề có chút khó chịu nào.

"Khí Tiên Thiên nhất khí vốn dĩ tự nhiên, theo Tam Quan triều về Niết Hoàn, rồi xuống Trùng Lâu, tiến vào Giáng Cung... Trong cổ họng có cam lộ, mắt nhìn vào nó, rồi thu nạp vào Giáng Cung..."

Cố Chiêu nghĩ đến công pháp trong "Thái Cực Thất Thiêm Hóa Khí Quyết", từng chút một đối chiếu, gương mặt lộ rõ vẻ bừng tỉnh.

"Thì ra cam lộ đúng thật là cam lộ à."

Trước giờ, nàng vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một cách nói ví von mà thôi.

-

Trời càng lúc càng sáng, ánh ban mai dần dần quét qua mặt đất, xua tan đi cái lạnh lẽo của màn đêm.

Nghe thấy tiếng bà cụ Đỗ ở gian nhà phía đông khẽ khàng đóng cửa, Cố Chiêu vội vàng ôm chăn đặt lại lên giường.

Sau khi chỉnh trang lại quần áo, nàng mới đẩy cửa bước ra ngoài.

-

Trong nhà bếp.

Bà cụ Đỗ ôm một bó củi vào bếp, chuẩn bị nhóm lửa nổi bếp. Gương mặt bà có chút mệt mỏi, tóc dường như cũng bạc đi vài phần, rõ ràng là đêm qua chẳng hề ngủ ngon giấc.

Nghe thấy tiếng động, bà ngẩng đầu lên từ chiếc ghế đẩu, thấy là Cố Chiêu thì liền quan tâm hỏi: "Chiêu Nhi, sao không ngủ thêm chút nữa đi con?"

Cố Chiêu đáp: "Con tỉnh rồi nên không ngủ lại được nữa ạ."

Bà cụ Đỗ không nói gì thêm. Cũng phải thôi, lúc này Cố Xuân Lai ngã nặng như vậy, hai bà cháu họ làm gì còn tâm trí nào mà ngủ cho được.

Bà cụ Đỗ thở dài một hơi: "Tỉnh cũng tốt, lát nữa còn phải hầm canh nấu thuốc cho ông con, nhiều việc lắm."

Cố Chiêu đáp lời: "Vâng ạ."

Cô bé liếc nhìn đống củi dưới chân bà cụ Đỗ.

Chiếc nia đựng củi đã bị Triệu Đao lấy đi xúc đất, nên bà cụ Đỗ chỉ ôm được vài thanh củi vào bếp, rõ ràng là không đủ dùng cho cả ngày. Vì vậy, Cố Chiêu quay người đi vào phòng chứa củi, rồi khuân thêm một ít ra.

Trong lò bếp, ngọn lửa đang liếʍ vào đáy nồi, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gỗ cháy lách tách. Bà cụ Đỗ vén vạt áo, lấy từ túi trong ra nửa miếng bạc vụn rồi đưa cho Cố Chiêu.

"Ông con bị ngã gãy chân rồi, người ta nói ăn gì bổ nấy, lát nữa con ra phố mua ít xương ống về, chúng ta bồi bổ cho ông thật tốt." Bà cụ nghĩ ngợi một lát, rồi lại nói thêm với vẻ mặt đầy xót xa.

"Nếu có thấy ai bán côn bố thì cũng mua một ít về. Thứ này hầm với xương ống ngon lắm, ngọt nước lắm!"

"Vâng ạ!" Cố Chiêu nhận lời.

Nàng biết tại sao bà nội lại có vẻ mặt xót xa như vậy. Bởi vì "côn bố" chính là tảo bẹ, mà ở nơi họ sống chỉ có một con sông lớn tên là Chương Linh Khê chứ không có biển.

Sông ngòi tuy lớn, nhưng lại không có thứ tảo bẹ này, muốn thấy biển thì phải đi qua ba huyện nữa.

Côn bố được vận chuyển từ một nơi xa xôi như vậy đến đây, giá bán tự nhiên không hề rẻ. Tuy rằng nó chỉ là một loại rong mọc dưới biển, nhưng lại đắt hơn cả thịt.

Cố Chiêu suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Bà nội ơi, con mua thêm ít đậu phụ về nữa, được không ạ?"