Trên chiếc bàn tre, một ngọn đèn cầy tỏa ra ánh sáng vàng leo lét.
Cố Chiêu tháo chiếc la đồng và cái mõ đang treo trên cán đèn bằng gỗ mun xuống, rồi nhúng ướt khăn lau. Nàng vừa cẩn thận lau đi những vết bùn vàng bám trên đèn, vừa lẩm bẩm một mình.
"Chưa được một ngày mà ta đã lại phải lau chùi cho ngươi rồi. Lần trước thì dính đầy vết muội khói, bây giờ lại lấm lem bùn vàng. Chậc, số ngươi cũng thật là lận đận."
Động tác của nàng chậm dần, trong đáy mắt ánh lên vẻ tiếc nuối. Nhìn tấm lụa bọc đèn xem chừng không thể dùng được nữa, nàng không khỏi thầm nghĩ, quả là đáng tiếc, dù sao đây cũng là một vật cũ đã có tuổi rồi.
Ngay lúc Cố Chiêu chuẩn bị gỡ tấm lụa xuống, thì một dị biến đột ngột xảy ra chỉ trong chớp mắt.
Mái tóc của nàng khẽ lay động. Chỉ thấy chính giữa l*иg đèn đột nhiên nổi lên một luồng gió, rồi luồng gió ấy xoáy tít lại, cuốn theo một vầng sáng trắng trong trẻo mà mờ ảo.
Đây là...
Cố Chiêu kinh ngạc mở to mắt. Nàng còn chưa kịp đứng dậy thì luồng gió kia đã hóa thành một con rồng ánh sáng, lao thẳng về phía tay phải của nàng.
Mà ở nơi đó, chính là khối quỷ khí đã được nặn thành hình dạng một hòn đá.
Trong khoảnh khắc, ánh sáng trắng bùng lên rực rỡ.
Trời đất trở về yên tĩnh, không một gợn gió, không một tia sáng.
Vào khoảnh khắc này, Cố Chiêu không còn cảm nhận được sự tồn tại của bản thân.
Không biết đã trôi qua bao lâu, có lẽ chỉ là một cái chớp mắt, mà cũng có lẽ đã là vạn năm. Linh hồn nàng tựa như đang phiêu bạt trên những con sóng miên man của một dòng sông vô tận, cứ thế chìm nổi giữa đất trời mờ mịt một màu tro xám.
“Cốp, cốp cốp.”
Chẳng biết tự bao giờ, từ nơi đất trời giao nhau bỗng vọng lại tiếng mõ vang vọng, dồn dập. Âm thanh ấy từ nhẹ đến mạnh, đánh thẳng vào sâu thẳm linh hồn.
“Thình, thình thịch.”
“Thình, thình thịch.”
Và rồi, như để hòa nhịp với tiếng mõ, nhịp tim cũng dần dần hồi sinh.
Màn sương xám mịt mùng nhanh chóng lùi lại, một vầng sáng bỗng nhiên xuất hiện.
Ánh sáng trắng tựa như dải lụa, dịu dàng quấn quýt lượn lờ quanh Cố Chiêu. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, ánh sáng chạm đến. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc với Cố Chiêu, vầng sáng trắng đột ngột hóa thành những ký tự vuông vức, rồi bằng một tư thế không thể chối từ, chúng xuyên thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn nàng.
Khi ký tự vuông vức cuối cùng nhảy vào, trong tích tắc, đất trời bỗng rực sáng huy hoàng.
Cố Chiêu cảm thấy mình như vừa xem một đoạn phim bóng chiếu dài đằng đẵng và đơn điệu.
Bóng trăng đổ dài trên con hẻm nhỏ, tiếng mõ cầm canh hòa cùng ánh đèn l*иg. Ánh trăng kéo chiếc bóng của người mặc áo tơi trải dài trên mặt đất. Đêm thật tịch liêu, nhưng cũng thật yên bình. Cứ như vậy, người cầm canh đi từ thời trai trẻ hiên ngang cho đến lúc tuổi già lưng còng. Năm này qua năm khác, tháng này qua tháng nọ, người này nối tiếp người kia.
Thứ duy nhất không thay đổi, chính là chiếc đèn l*иg cung đình sáu mặt bằng lụa trên tay họ...
Cố Chiêu mở mắt ra.
Đập vào mắt nàng là căn phòng nhỏ của mình. Chiếc đèn l*иg lụa sáu mặt đang lặng lẽ nằm trên chiếc bàn tre. Thế nhưng, trong đầu nàng lại vô cớ xuất hiện thêm một đoạn văn tự, tên là "Thái Sơ Thất Thiêm Hóa Khí Quyết".
Những ký tự vuông vức bằng mực không lớn không nhỏ, xung quanh tỏa ra ánh sáng lung linh, chớp tắt liên hồi, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường.
Cố Chiêu đọc kỹ "Thái Sơ Thất Thiêm Hóa Khí Quyết" từ đầu đến cuối, chỉ cảm thấy trong đó ẩn chứa vô vàn huyền diệu, như có vạn cách biến hóa, vô tận khả năng.
Đạo gia có câu: Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên, dĩ chứng tiên ban.
Con người là một "khí xá", tức là một tiểu vũ trụ. Khí tồn tại trong vạn vật trên thế gian. Nếu bỏ qua các tư thế ngồi thiền, thì "Thái Sơ Thất Thiêm Hóa Khí Quyết" chủ yếu nói về một pháp môn hô hấp, hít thở.
Luyện hóa khí của vạn vật để tạo thành Tiên Thiên Nguyên Thủy Tổ Khí. Từ đó, Tổ Khí sẽ nuôi dưỡng ngược lại, ôn dưỡng và tôi luyện bản thân, để một ngày kia có thể đắc đạo thành tiên, tâm tưởng sự thành.
Tâm tưởng sự thành?
Cố Chiêu chép miệng: "Chà, chiếc bánh vẽ này quả là lớn thật."
Nàng nghiêng đầu nhìn chiếc đèn lụa sáu mặt, chiếc đèn l*иg thủng một lỗ, trông vừa cũ kỹ vừa bám đầy bụi bặm.
Cố Chiêu tiến lại gần, nắm lấy luồng Quỷ Khí trong tay, thăm dò hỏi chiếc đèn l*иg: "Ngươi truyền công pháp cho ta, là mong ta tu luyện để giúp ngươi chữa lành sao?"
Chiếc đèn lụa sáu mặt vẫn lặng im ở đó, không một lời đáp lại.
Cố Chiêu: ...
Nàng cười tự giễu. Đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đúng là đầu óc mụ mị cả rồi, lại đi nói chuyện với một chiếc đèn l*иg.