Mãi đến khi đi qua đoạn đường đó, Cố Chiêu mới hơi nới lỏng bàn tay phải vẫn nắm chặt, bên trong là một khối quỷ khí hình dạng như hòn đá, phía trên mơ hồ có luồng khí bất tường bao quanh.
Lời đồn trong dân gian không sai, chó mực đen tuyềnquả nhiên có năng lực thông linh.
-
Ba người có chút im lặng, nhưng bước chân không hề chậm.
Cố Chiêu: “Gia Hữu ca, lúc nãy huynh nói Kim gia ở phố Thúy Trúc không còn một ai sống sót, chuyện đó là sao vậy?”
“Suỵt!” Triệu Gia Hữu vội vàng lên tiếng, vẻ căng thẳng nhìn quanh: “Chúng ta đừng nói chuyện này.”
Cố Chiêu: “Hửm?”
Triệu Gia Hữu nói khe khẽ, gần như là nói bằng hơi, dáng người to con kết hợp với giọng nói như bịt mũi, có chút buồn cười.
“Lúc nãy chó sủa dữ dội như vậy, biết đâu chừng, muội muội Kim gia vẫn còn ở bên cạnh chúng ta. Đây là chuyện đau lòng của muội ấy, chúng ta đừng nói nữa.”
Cố Chiêu: “…Được rồi.”
Nàng siết chặt chiếc đèn l*иg, trầm ngâm. Gia Hữu ca không nói, nàng về hỏi bà cụ Đỗ cũng vậy, không lẽ nào chuyện Gia Hữu ca biết mà bà cụ Đỗ lại không biết.
Phố Trường Ninh, Cố gia.
Cố Chiêu vẫy tay chào tạm biệt Triệu Gia Hữu và Bùi Minh Hạo, đợi đến khi hai người đi vào trong ngõ, ánh sáng leo lét từ đèn cầy của họ khuất dạng, nàng mới quay người vào sân.
“Bà ơi, con về rồi.” Cố Chiêu gọi vào trong nhà.
“Về rồi à?” Cửa gian nhà phía Đông mở ra, bà cụ Đỗ gọi Cố Chiêu: “Lạnh rồi phải không, mau vào uống chút nước nóng đi.”
Cố Chiêu đang định vào nhà, nhớ tới cục quỷ khí trong tay, lại dừng bước.
Bà cụ Đỗ: “Sao vậy?”
Cố Chiêu ngẩng đầu nhìn bà cụ Đỗ, duỗi duỗi chân, làm nũng với bà: “Bà ơi, lúc nãy con đi nhiều đường quá, chân mỏi rã rời, mệt quá à, con muốn về phòng nằm nghỉ.”
Bà cụ Đỗ xua tay: “Được, đi đi, đi đi.”
Cố Chiêu về gian nhà phía Tây, nàng thắp đèn cầy, ngồi bên bàn cẩn thận nhìn cục quỷ khí trong tay, có chút phiền não.
Thứ này phải làm sao đây? Cũng không thể cứ nắm mãi thế này được.
Ánh mắt nàng nhìn về phía ngọn đèn cầy, thử đưa cục quỷ khí lại gần ngọn lửa. Quả nhiên, ngoài việc sáp nến chảy xuống nhỏ giọt như nước mắt, cục quỷ khí trong tay không hề có chút thay đổi nào.
Cố Chiêu thở dài, xem ra, chỉ có thể đợi mặt trời ngày mai thôi.
Hy vọng là một ngày nắng đẹp.
Nàng nhìn cục quỷ khí trong tay, chỉ là thứ tinh hoa cô đặc này, không biết phơi một ngày có sạch được không.
-
“Cốc cốc cốc.” Cửa gỗ vang lên tiếng gõ.
Cố Chiêu quay đầu lại: “Mời vào.”
Nàng nhìn bát canh bà cụ Đỗ bưng tới, ngạc nhiên hỏi: “Bà ơi, đây là?”
Bà cụ Đỗ lại gần, đặt bát canh lên bàn, cũng kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, cười tủm tỉm hỏi.
“Chẳng phải con nói mệt sao, sao còn chưa ngủ? Bà thấy phòng con đèn còn sáng, nghĩ con đói bụng, nên nấu bát bánh trôi mang qua.”
“Nào, ăn đi.” Nói rồi, bà Đỗ đưa một chiếc thìa qua.
Cố Chiêu nhìn về phía cái bát sứ men xanh trên bàn, những viên bánh trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước, viên nào viên nấy tròn xoe, trắng nõn nà, mũm mĩm, trông vô cùng hấp dẫn đáng yêu.
"Cảm ơn bà nội, con đói meo cả bụng rồi." Cố Chiêu cười với bà cụ Đỗ, rồi cầm thìa lên múc một viên.
Viên bánh trôi mập mạp trắng ngần sau khi nấu chín có phần óng ánh, chỗ lớp vỏ mỏng khẽ hé lộ một vệt màu nâu sẫm, đó là nhân thịt thấm đẫm nước sốt bên trong.
"Ừm, ngon quá!" Mắt Cố Chiêu sáng lên, lại cắn thêm một miếng nữa, tấm tắc khen: "Vừa tươi vừa thơm, con thích nhất món bánh trôi nhân thịt bà nội nấu."
"Ha ha, ngon chứ." Bà cụ Đỗ đưa một chiếc khăn tay: "Cẩn thận nước sốt, lau đi con."
"Còn nữa, ngon mấy cũng không được ăn nhiều, ăn hết mấy viên này là được rồi. Bánh trôi này, tối ăn nhiều sẽ khó tiêu đấy."
"Vâng ạ." Cố Chiêu đáp, rồi cúi đầu tiếp tục dùng thìa múc bánh.
Ánh nến leo lét, ngoài sân gió lạnh thổi vù vù. Trong tiết trời giá rét thế này, bát canh lớn bốc khói nghi ngút dường như hun nóng cả căn nhà nhỏ, mang lại một cảm giác ấm cúng lạ thường.
Cố Chiêu húp một ngụm canh, bụng dạ ấm hẳn lên. "À phải rồi bà ơi, bà có biết Kim gia ở phố Thúy Trúc không ạ?"
"Kim gia ở phố Thúy Trúc ư?" Lão Đỗ thị lặp lại, "Phố Thúy Trúc làm gì còn nhà họ Kim nào nữa."
Trấn Ngọc Khê này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Những nơi như phố Thúy Trúc và phố Trường Ninh cũng chỉ cách nhau có ba dãy phố, nếu đi thuyền nhỏ men theo nhánh rẽ của suối Chương Linh thì còn nhanh hơn. Chuyện trong trấn, bà không dám nói là biết tường tận mười phần, nhưng cũng nắm được sáu bảy phần.
Phố Thúy Trúc bây giờ, làm gì còn Kim gia nào nữa.
Cố Chiêu ngẩng đầu lên khỏi bát canh: "Bây giờ không có, vậy nghĩa là trước kia từng có ạ? Đã xảy ra chuyện gì mà một Kim gia đang yên đang lành như vậy lại không còn nữa?"
Động tác đấm chân của bà cụ Đỗ khựng lại: "Sao con lại hỏi chuyện này?"