Chương 4

“Vâng, cứu người.”

Rõ ràng là một đứa trẻ được người khác nuôi nấng chăm sóc, vậy mà lại không hề mè nheo.

Dù rất khó chịu, lúc chạy bộ thì gương mặt vẫn luôn cau có, nhưng mỗi khi tưởng chừng không thể bước tiếp, chỉ cần thầy khẽ dỗ, cậu lại cắn răng tiếp tục chạy.

“Còn bảo là trẻ con không làm được, con đấy, chạy rất ổn mà.”

Cậu bé Giyuu chạy đến mức đầu óc nóng bừng, không còn để ý xung quanh nữa. Lúc ấy, một bóng người bước đến đứng cạnh thầy.

Gió thổi tới, mặt nước khẽ dậy sóng.

“Nếu chọn Shinazugawa Sanemi thì phải nghĩ cách giải quyết người cha bạo hành trước đã.” Người đó nói một cách nhẹ nhõm.

Thầy không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn hoa Tử Đằng ở núi Fujikasane, nhiều đóa đã nở đến độ sắp tàn.

“Cuộc tuyển chọn cuối cùng sắp đến rồi.”

Mỗi năm có hai kỳ Tuyển chọn cuối cùng: một vào tháng Hai khi hoa Tử Đằng bắt đầu nở, một vào tháng Sáu khi hoa sắp tàn.

Vẫn luôn ở cạnh cậu bé Giyuu, mấy ngày nay không chú ý đến thời gian. Thấy trời oi bức, còn tưởng đã là cuối tháng Sáu, ai ngờ mới chỉ đầu hạ.

Chỉ mong bức thư gửi đi kịp lúc, để trong lần tuyển chọn này có thể cứu được vài đứa trẻ.

Bị phớt lờ như vậy…

Người kia thoáng chực nổi giận, nhưng thầy lại mở miệng: “Cảm ơn cậu, ***.”

“Thôi vậy.”

Người này vốn nói năng phóng túng với tất cả mọi người trừ trẻ nhỏ, tức giận làm gì cho phí.

Trước khi rời đi, hắn còn mang theo một luồng gió, vừa khéo tiếp sức cho cậu bé Giyuu đang thở hổn hển, ngồi lì không chịu nhúc nhích, để cậu bé có thêm chút động lực nhấc chân.

Có phải gió đang giúp mình chạy không nhỉ? Chạy theo chiều gió thì nhanh lắm luôn!

Cậu bé Giyuu tự nhủ như thế, tự dỗ dành bản thân, rồi lại bò dậy tiếp tục chạy.

So với những gì thầy nghĩ, cậu kiên trì hơn rất nhiều. Trong ký ức của anh, Tomioka Giyuu trước khi phải chứng kiến cái chết của chị gái và Sabito vốn rất yếu mềm, chẳng chịu được khổ cực.





Có lẽ con người ta luôn có xu hướng trách móc những anh hùng thành công trong tương lai, rằng nếu họ lúc còn yếu đuối chịu kiên cường thêm một chút thì bi kịch sẽ không xảy ra.





Đặc biệt là khi bi kịch ấy gắn bó mật thiết với chính mình.





“Vẫn còn sức chứ?”





“Chỉ còn sức ăn thôi ạ.” Cậu bé Tomioka Giyuu nói năng đã líu ríu không rõ ràng.





“Ừ, vậy về nghỉ đi.” Hôm nay tạm dừng ở đây.





Thầy đi cùng cậu bé Giyuu về nhà, trong lòng tính toán nửa tháng nữa chắc đủ để cậu nhận biết hết mặt chữ, đến lúc ấy thể lực cơ bản cũng đã rèn xong, rồi mới bắt đầu tăng cường.





Cậu bé Giyuu thì hoàn toàn không hay biết tương lai mình đã bị sắp xếp kín mít, cậu chỉ nghĩ đơn giản trưa nay sẽ có cá hồi hầm củ cải để ăn.





“Ước gì ngày nào cũng có cá hồi củ cải thì tốt quá!”





“Không được kén ăn đâu.” Tomioka Tsutako đẩy đĩa rau xanh về phía em trai: “Cậu nhóc nhỏ muốn bảo vệ chị gái thì chẳng thể để rau xanh đánh bại, đúng không?”





“Đúng ạ!” Đánh bại rau xanh, bảo vệ chị gái!





Một con quạ đưa tin sải cánh bay qua bầu trời, vượt mấy ngọn núi, hạ xuống tay một Ẩn tại Tổng bộ. Ẩn lại chuyển giao cho con quạ chuyên liên lạc với cấp trên, rồi cuối cùng bức thư được đưa đến tay Rengoku Shinjuro.





Vòng vo đến tận đêm, lá thư mới đến được trạch viện Ubuyashiki.





Vị Chúa công của Sát Quỷ Đội mới mười tuổi, cầm lấy phong thư từ tay Viêm Trụ đã nuôi nấng mình khôn lớn, cẩn thận mở ra.





Rengoku Shinjuro nhìn quầng thâm dưới mắt Ubuyashiki Kagaya, trong lòng đầy thương xót, nhưng cũng bất lực.





Sát Quỷ Đội cần sự điều phối và gánh vác của Kagaya.





Ông hiểu rõ gánh nặng mà Kagaya đang mang, nhưng là thuộc hạ, ông chẳng có tư cách khuyên can.





Giống như ba năm trước, khi biết rõ tình trạng của gia chủ Ubuyashiki lúc ấy đã vô cùng tệ, nhưng ông vẫn nghe lời: “Để ta ở một mình một lát, được chứ, Shinjuro?” Ông chỉ có thể tuân lệnh rời đi.





Đến khi ngửi thấy mùi máu xông ra, xông vào phòng thì gia chủ Ubuyashiki đã tự vẫn. Không còn sức để tiếp nhận thêm bất kỳ cáo phó nào từ kiếm sĩ, vị Chúa công ấy đã chọn kết thúc sinh mạng mình, xuống địa ngục để gánh tội thay.





Nhưng tội ở đâu? Người ấy đã dốc hết sức để bảo toàn mạng sống cho kiếm sĩ, sao có thể đem những cái chết kia đổ hết lên chính mình?





Ba năm trôi qua trong chuỗi nhiệm vụ nối tiếp không ngừng, nhanh đến nỗi ông chẳng thể quên nổi hình ảnh Chúa công ngã trong vũng máu.





Mỗi lần tới trạch viện Ubuyashiki, Rengoku Shinjuro đều căng thẳng nhìn vị Chúa công nhỏ, lo rằng Kagaya cũng sẽ không chịu nổi áp lực mà đi vào con đường đó.

Thế nhưng ông lại chẳng hề nhận ra trong mắt Kagaya, trạng thái của Shinjuro ngày càng giống với người cha đã khuất của y.





Kagaya dâng trà cho vị trưởng bối: “Ngài Rengoku, xin mời uống trà, nghỉ ngơi một chút đi.”





Sau đó mới nhẹ nhàng rút tờ giấy ra, nhìn vào hàng chữ non nớt của một đứa trẻ.