Chương 10

[Bây giờ không mưa nữa, lần sau mưa thì tớ sẽ chú ý xem có hoa không. Mặt trời rất đẹp, nhưng nhìn thẳng thì mắt đau, chỉ có thể ngồi dưới gốc cây mà nhìn. Kabamaru thích ngày mưa, cậu cũng thích, vậy thì tớ cũng thích.]

[Bánh cá ngon thật, em cũng thích.

Mẫu thân dẫn chúng em đi xem lễ hội pháo hoa, là em đề nghị đó. Em nghĩ anh Obanai sẽ thích xem lửa trại, cũng là ánh sáng mà, kết quả lại thấy anh ấy khó chịu.

Giyuu có thể nghĩ giúp em xem anh Obanai sẽ thích gì không? Đừng nói với anh ấy nhé.]

Ngày nối ngày, quạ truyền tin những lá thư ngắn ngủi qua lại đã được mấy chục lần.

Trong tiếng ca mùa hè vang vọng, mặt trời dường như càng lưu luyến nhân gian, mỗi ngày lặn muộn thêm đôi chút.

Với Đội Sát Quỷ, đây vừa là tin tốt vừa là tin xấu.

Ban ngày nghỉ ngơi dài hơn, nhưng ban đêm phải tăng tốc tuần tra. Đám quỷ đói khát đâu chịu kiềm chế, chỉ biết tận dụng ban đêm ngắn ngủi để săn mồi nhiều nhất có thể.

Rengoku Shinjuro bận rộn không ngơi. Hiện tại, đội ngũ Đại Trụ hiếm hoi, ông gần như mỗi tháng đều đi khắp cả nước, chỗ nào có quỷ là ông đến, bận rộn đến quay cuồng.

Khi cậu bé Giyuu rèn luyện thể lực cơ bản xong, phối hợp và thăng bằng cũng đạt yêu cầu, thầy chính thức bắt đầu dạy cậu kỹ năng Hơi thở và kiếm pháp.

“Tôi tưởng anh sẽ nhờ thầy Urokodaki dạy thằng bé chứ?” Một cô gái nhỏ nhắn, mảnh mai bước ra từ cái bóng sau lưng thầy.

Thầy im lặng ba giây. Khi cô cho rằng anh sẽ trả lời lý do thì anh lại hỏi: “Các người đã mở bàn chưa?”

“?” Ủa, cái kiểu suy nghĩ gì thế?

“Xem ai bất ngờ xuất hiện mà dọa được tôi thì thắng ván đó.” Toàn bộ đều thần xuất quỷ mạt như vậy.

Cô gái tối sầm mặt: “Không có cái trò đó!” So với dọa anh thì lo sợ hù cậu bé Giyuu còn hơn chứ!

Nói đến cậu bé Giyuu: “Đừng tạo áp lực quá lớn cho thằng bé.”

Các kiếm sĩ của Đội Sát Quỷ đều mang mối thù sâu nặng với quỷ, còn những Đại Trụ thì lại càng cực đoan hơn. Huấn luyện bản thân, dồn ép bản thân, ai cũng nghiêm khắc với chính mình đến mức tận cùng.

Nhưng cậu bé Giyuu thì khác. Đứa trẻ này chỉ vì đơn thuần muốn bảo vệ người khác mà nỗ lực rèn luyện. Sau này nếu thật sự bước lên con đường diệt quỷ thì cũng chỉ vì lý do duy nhất ấy.

Đơn thuần hơn cả sứ mệnh gia tộc của Viêm Trụ.

Có lẽ cũng giống với Mitsuri sau này, rèn luyện không phải vì tìm bạn đời, mà vì yêu thương tất cả mọi người, muốn bảo vệ không chỉ người bên cạnh mà cả những người xa lạ trên đường.

Đó là một con đường bằng phẳng đến mức chẳng ai để ý, trải dài vô tận, không gập ghềnh, không khúc ngoặt. Nếu muốn, nhắm mắt chạy suốt một năm cũng chẳng sợ đυ.ng tường, cũng chẳng gặp ngã rẽ.

Nhưng liệu thật sự có thể kiên trì mãi trên con đường bác ái không thấy điểm cuối này sao?

Đôi mắt xanh lam khẽ dõi theo Giyuu.

Đứa trẻ đang tập chạy nhảy trên cọc gỗ mai hoa, lỡ một bước thì ngã, vội vàng ôm chặt lấy cây cọc gần nhất, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ, lấy lại tinh thần rồi lại tiếp tục tập, từng bước thận trọng.

Cách đây hai ngày, khi thầy có việc bận, cô đã đến giúp trông coi Giyuu một ngày.

Khi ấy, cô từng hỏi tại sao cậu bé lại nỗ lực đến vậy.

“Để bảo vệ người thân và bạn bè.”

“Người thân bạn bè của con chỉ có chừng ấy thôi, không cần gia nhập Đội Sát Quỷ, không làm kiếm sĩ, thì em cũng có thể bảo vệ được.”

Câu nói này chẳng làm khó được cậu bé Giyuu. Cậu bé đáp: “Tất nhiên con phải bảo vệ tất cả mọi người, vì trong số họ cũng có những người muốn bảo vệ con. Con lại không phân biệt được ai là ai, thế thì cứ bảo vệ tất cả thôi.”

Những lời nghe như ngụy biện, ngây thơ ấy… Lớn lên rồi cậu bé có hối hận không?

“Không sao đâu.” Thầy không hề lo lắng: “Thằng bé sẽ có rất nhiều bạn bè. Bây giờ đã có rồi.”

“Nhưng sẽ xảy ra chuyện đấy.”

“Sẽ không đâu.” Trong tay thầy, quyển lịch sử lật mở, dừng lại ở chữ [Shinobu]: “Mọi thứ rồi sẽ khác đi.”

Hôm nay, thầy lại một lần nữa nhờ Giyuu viết thay một lá thư gửi đến Ubuyashiki Kagaya.

Thầy biết rõ tương lai, nhưng bây giờ còn quá sớm, rất nhiều chuyện chưa khớp, nhiều điều dù biết cũng chẳng thể làm, lại càng có việc phải cân nhắc cẩn trọng để tránh tạo ra “hiệu ứng cánh bướm”.

Rốt cuộc, chẳng lẽ lại đến nhà Kanroji hỏi bé Mitsuri mới sáu tuổi rằng sau này có muốn gia nhập Đội Sát Quỷ không hả?

Phu nhân Tamayo, người mười mấy năm sau sẽ tạm trú ở Asakusa, hiện tại cũng chẳng có ở đó. Bản thân bà ấy còn nói không rõ, mấy trăm năm lang bạt thay đổi chỗ ở, chẳng biết được từng điểm dừng.

Nhưng ít ra thầy có thể đến nhà vợ chồng Shinobu, để Chúa công mời họ làm bác sĩ riêng, tránh để tương lai bị quỷ tấn công.

Lần này sẽ không còn Shinobu Kocho luôn giận dữ, cũng không còn cô bé cực đoan mang hận thù.