Chương 9

Hơn 1 năm nay, đôi tay của cô đã được Chu Ôn Dục chăm sóc rất tốt. Mùa đông ở Kinh Thị hanh khô, tay rất dễ nứt nẻ, thế là anh không ngừng bôi dưỡng mỗi ngày cho cô.

Nhưng suốt cả dịp cuối năm vừa rồi, nhà cha dượng đều có họ hàng qua lại liên miên, ăn uống xong là bày bừa khắp nơi. Mẹ thì làm không xuể, bận như chong chóng, mà cô lại là người duy nhất không nỡ ngồi yên nhìn, nên đành phải xắn tay phụ giúp dọn dẹp.

Không có thời gian chăm sóc, tay đương nhiên lại trở về như cũ.

Gia đình cô phức tạp, phần lớn là Chu Ôn Dục không hiểu được, mà cô cũng không muốn nói hết. Giữa họ, kiểu tình cảm đơn thuần và nhẹ nhàng vẫn là thích hợp nhất.

“Ương Ương, em vẫn chưa trả lời anh.” Chu Ôn Dục khẽ vuốt mu bàn tay cô.

“Em quên bôi kem dưỡng thôi.”

Lại không nói thật.

Chu Ôn Dục khẽ nhếch môi cười, không nói thêm gì.

Không ai có thể ngờ, gương mặt anh lúc này vẫn y như một thiếu niên dịu dàng, vậy mà trong lòng đang điên cuồng rủa thầm: Chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết hết đi chết hết đi chết hết đi... Khi nào trong nước mới cho phép sở hữu súng? Sao mấy kẻ khốn trong nhà Ương Ương còn chưa chết hết?

Mặt trời lên cao, ánh nắng vàng óng rải như vụn kim loại khắp căn hộ nho nhỏ này. Nơi đây nằm gần mấy trường đại học, có không ít sinh viên thuê trọ.

Cách âm không tốt, thường xuyên nghe thấy tiếng bước chân sột soạt trên tầng.

Căn hộ chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng khi Giản Ương nhìn mình trong gương, mặc trên người bộ đồ xinh đẹp do Chu Ôn Dục chọn, diện mạo rạng rỡ hơn hẳn, lòng cô bất chợt dâng lên cảm giác hạnh phúc rất chân thật.

Tâm trạng vốn bị những ký ức tồi tệ trong kỳ nghỉ làm rối tung, giờ cũng tốt hơn nhiều. Cô muốn nói gì đó khiến Chu Ôn Dục vui hơn một chút.

Thế là Giản Ương nghiêng người, nâng mặt Chu Ôn Dục lên, dịu dàng dỗ dành: “Được rồi, thật ra là vì chỉ có anh mới chăm sóc được cho em. Không có anh, em không sống nổi.”

Giản Ương thấy đôi mắt Chu Ôn Dục khẽ mở to.

Cô không biết rằng, trong đầu anh lúc này chỉ còn lại những dòng chữ to đậm đen nhảy lên không ngừng:

Ương Ương chỉ có anh, chỉ có anh, chỉ có anh, chỉ có anh, chỉ có anh

Anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý...!

(Ảnh auto có chọn lọc =)))

***

Bò bít tết, bắp, bông cải, hạt dinh dưỡng, cà phê đen... đó là bữa sáng của Chu Ôn Dục.

Còn trước mặt Giản Ương là sủi cảo hấp và bắp, mấy chiếc sủi cảo này là cô gói trước khi về nhà nghỉ Tết.

Cô từng nói với Chu Ôn Dục, người Trung Quốc ăn Tết phải ăn sủi cảo, dịp nghỉ phép anh có thể tự nấu ăn cho đỡ nhớ.

Vì thói quen ăn uống khác biệt, rất nhiều món trong nước Chu Ôn Dục ăn không quen.

Thế mà lần đầu ăn sủi cảo, anh suýt nữa đã vét sạch tủ lạnh, Giản Ương còn sợ anh ăn nhiều quá tới mức đau bụng.

Khoảng thời gian đó, Chu Ôn Dục ngày nào cũng đòi ăn sủi cảo, mỗi lần nuốt gọn 30 - 40 cái.

Bỗng một hôm, sau khi đo xong chỉ số mỡ cơ thể, anh mặt lạnh như tiền đi làm thẻ tập năm ở phòng gym tầng dưới.

Thật ra Giản Ương không thấy vóc dáng anh có gì thay đổi.

Chu Ôn Dục có dáng người rất lý tưởng, cơ bắp săn chắc cân đối, không cồng kềnh, là kết quả của việc kiên trì tập luyện lâu dài kết hợp ăn uống điều độ.

Giản Ương cố gắng an ủi anh, nhưng Chu Ôn Dục lại rất nghiêm túc nói: “Tỷ lệ mỡ cơ thể của anh tăng 0,8%.”

Giản Ương thật sự không hiểu, thay đổi nhỏ xíu như vậy mà sao khiến anh lo lắng đến vậy.

Chu Ôn Dục trả lời: “Anh muốn lúc nào cũng giữ phong độ tốt nhất.”

“Vì sao?”

Anh áp mặt vào lòng bàn tay cô, giọng ngọt như kẹo: “Chỉ cần luôn là dáng vẻ mà Ương Ương thích nhất, thì sẽ không bao giờ bị bỏ rơi.”

Lại dùng từ linh tinh rồi.

Giản Ương bất lực mà cũng thấy dễ thương, bẹo nhẹ má anh một cái.

Tâm trí kéo về thực tại, trước khi bắt đầu ăn, Giản Ương hỏi anh có còn muốn ăn sủi cảo không.

Chu Ôn Dục đáp chỉ ăn 5 cái, biểu cảm cực kỳ kiềm chế.

Giản Ương nhịn cười, dùng bát nhỏ gắp ra 5 cái, đặt trước mặt anh.

Giản Ương: “Sao mấy cái em gói trước khi đi mà đến giờ chưa ăn hết?”

“Anh không nỡ ăn.”

Giản Ương nhắc: “Ăn xong vẫn có thể ra ngoài mua.”

Sủi cảo lần này là nhân ba loại hải sản cô làm khá ngon, nhưng so với ngoài hàng thì vẫn còn kém xa.

Chu Ôn Dục lắc đầu: “Không, anh chỉ ăn sủi cảo em làm.”

“Vì sao?”

“Vì thấy hạnh phúc.” Anh nhìn cô, giọng nhẹ nhàng: “Còn hạnh phúc hơn cả khi ăn sủi cảo mẹ anh làm.”