Chu Ôn Dục có lẽ sẽ buồn bã nhưng anh thông minh lại ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn sẽ hiểu được nỗi lo và sự cẩn thận của cô.
Một khi đã xác định sớm muộn cũng phải chia tay, thì việc tiêu quá nhiều tiền để mua tặng quà đắt đỏ thật sự không còn phù hợp.
Tuy nhiên, Giản Ương cũng tự thấy mình có phần thiếu suy nghĩ. Chu Ôn Dục đã chọn lựa kỹ lưỡng mới mua được món quà đó, thế mà cô lại đòi trả lại, như vậy sẽ khiến anh tổn thương.
Vì thế, cô hôn nhẹ lên má Chu Ôn Dục: “Mình đổi kiểu khác được không? Em thích nhẫn trơn.”
“Tiền dư ra, anh cũng lấy mua 1 chiếc. Mình đeo nhẫn đôi, được không?”
Chu Ôn Dục đáp lại cô bằng một nụ hôn ướŧ áŧ triền miên.
Tâm trạng anh cứ thế lập tức lắng xuống, rồi anh lại dùng cái giọng điệu kéo dài thường ngày để nói chuyện với cô.
Trước đây, Giản Ương từng hỏi vì sao khi ở riêng, anh lại hay dùng giọng như vậy để nói chuyện.
“Giọng như vậy?” Anh hỏi lại.
Giản Ương nghĩ đến một từ mới đang thịnh hành trên mạng: “Kiểu như, nói giọng ẻo ẻo ấy.”
Chu Ôn Dục nói, anh nghĩ như vậy sẽ trông đáng yêu hơn.
Được thôi, đúng là rất đáng yêu.
Đến mức, cho dù đã nghe đến lần thứ 100 câu “Em đừng tiết kiệm vì anh, anh thật sự có tiền mà”, Giản Ương vẫn không thấy phiền.
Dù cô thật sự rất khó tin vào lời anh nói, luôn cảm thấy anh vừa có chút tiền là tiêu xài hoang phí. Thế nhưng cô không thể nào quên được hình ảnh ngày đầu anh đến Trung Quốc, bị lừa sạch cả tiền, dáng vẻ tội nghiệp đứng bên đường khẩn khoản xin cô cho ở nhờ.
Giản Ương khẽ vỗ lên sau đầu anh: “Mai sáng em có tiết học, chiều phải đến biệt thự làm thêm. Tối tụi mình đi mua nhẫn đôi nhé?”
“Anh nghe lời Ương Ương hết.”
Hôm sau, tiết học bắt đầu lúc 10 giờ.
Khoảng hơn 8 giờ, Giản Ương mới tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra đã bắt gặp Chu Ôn Dục đang nằm nghiêng bên cạnh, chống đầu ngắm nhìn cô không chớp mắt.
Cửa phòng ngủ mở hé, từ bếp bay ra hơi nóng cùng hương thơm ngọt dịu của bắp luộc.
Chu Ôn Dục có thói quen sinh hoạt rất điều độ. 6 giờ rưỡi sáng là anh đã dậy, nấu bữa sáng xong rồi xuống phòng tập dưới tầng mà anh đăng ký tập cả năm.
Nếu Giản Ương có tiết học lúc 8 giờ, anh sẽ quay lại sau khoảng 40 phút để gọi cô dậy ăn sáng.
Còn nếu tiết bắt đầu lúc 10 giờ, anh sẽ dịu dàng chờ cô tự tỉnh.
Yêu nhau hơn 1 năm, bị bạn trai siêu đẹp trai quan sát gương mặt lúc ngủ đến vô số lần, vậy mà Giản Ương vẫn chưa quen được.
Cô vội nhắm mắt lại, theo phản xạ lật người sang bên.
Nhưng diễn quá vụng về, lập tức khiến Chu Ôn Dục bật cười: “Babe?”
“...”
Giản Ương bỗng nhớ đến một video ngắn từng xem trên mạng.
Trong đó, vào những ngày cuối tuần người chủ ngủ nướng, vây quanh mép giường là chú chó to đang nhìn chằm chằm chờ được cho ăn.
Chủ nhân không dám nhúc nhích, vì một khi bị bắt gặp ánh mắt, chú chó sẽ nhào tới mà liếʍ lấy liếʍ để.
Giản Ương biết mình đã bị phát hiện. “Chú chó lớn” Chu Ôn Dục lập tức nhào tới: “Ương Ương, hôm nay em muốn mặc bộ nào?”
Anh chỉ về phía cuối giường, nơi đang đặt sẵn 3 bộ đồ đã được gấp gọn gàng theo mùa.
Toàn là mẫu mới tinh, nhưng Giản Ương chưa từng thấy qua: “Sao anh lại mua cho em nhiều đồ vậy nữa?”
“Không có em, anh lẻ loi lắm.” Chu Ôn Dục khẽ thở dài: “Dành thời gian phối đồ cho em, anh thấy thời gian trôi nhanh hơn.”
“Em thích bộ này không?”
“Thích.”
“Vậy thì giơ tay lên nào.” Chu Ôn Dục nói.
Giản Ương biết anh lại muốn làm gì rồi. Chu Ôn Dục có một loại đam mê gần như cuồng nhiệt với chuyện mua và mặc quần áo cho cô.
Miệng thì cứ gọi cô là “babe” nhưng hành động thì y như đang nuôi một em bé thật, khiến một người đã trưởng thành như Giản Ương nhiều phen phải nóng mặt.
Chu Ôn Dục cẩn thận cài chiếc áσ ɭóŧ mới cho cô, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi người cô.
Trên đó vẫn còn dấu hôn dày đặc do anh để lại từ tối qua.
Dưới ánh mắt ngại ngùng, run rẩy của Giản Ương, anh cúi đầu hôn lên một cái: “Thiết kế không gọng, nghe nói sẽ dễ chịu hơn.”
Rồi lại nghiêm túc nói tiếp: “Chỗ này rất nhạy cảm, anh không dám hôn mạnh đâu.”
Thật ra cũng chẳng phải nhẹ gì.
Nhưng Chu Ôn Dục lại luôn dễ dãi với bản thân, Giản Ương thầm than trong lòng.
Cuối cùng, anh nửa quỳ xuống, giúp cô xỏ vớ.
Chờ Giản Ương rửa mặt xong, Chu Ôn Dục lại cúi người, tỉ mỉ bôi kem dưỡng lên tay cô.
Thế nhưng khi đang bôi dở, động tác của anh đột ngột dừng lại, vẻ mặt thoáng lạnh đi: “Tay em sao lại thành ra thế này?”
Giản Ương cúi xuống nhìn ngón tay mình.