Giản Ương khẽ rụt tay lại.
Phản ứng theo bản năng ấy khiến Chu Ôn Dục nghiêng đầu: “Babe?”
“Sao anh lại mua trang sức nữa.” Giản Ương cố tình lờ đi ý nghĩa đặc biệt của chiếc nhẫn, giữ giọng bình thản: “Em có nhiều rồi mà.”
Chu Ôn Dục dễ dàng đeo nhẫn vào tay cô, mỉm cười dịu dàng: “Nhưng ngón tay này, vẫn thiếu một món dành riêng cho nó.”
Trong bóng tối, chiếc nhẫn không phát sáng kiểu chói lóa như đá nhân tạo, mà toát lên ánh sáng dịu nhẹ, trông giống như kim cương thật, đắt đỏ và tinh xảo.
Giản Ương thì thầm: “Trông... có vẻ đắt lắm...”
Cô chỉ biết từ năm ngoái, Chu Ôn Dục bắt đầu làm việc cho một công ty trí tuệ nhân tạo tên là Trí Liên Vị Lai, mức sống của anh cũng cao hơn trước nhiều. Nhưng mua nhẫn kim cương thì vẫn là quá xa xỉ.
Đây có thể là cái cớ hợp lý để từ chối.
Chu Ôn Dục cúi người, chăm chú quan sát biểu cảm của cô, hàng mày khẽ chau lại, ánh mắt hơi lộ vẻ thất vọng: “Em không thích sao?”
“Nếu không thích thì đổi cái khác cũng được. Anh luôn tôn trọng ý của em. Em biết mà, anh nghe lời em nhất.”
Đúng là Chu Ôn Dục rất nghe lời cô.
Giản Ương an tâm hơn, dịu giọng: “Kiếm tiền vất vả lắm, đừng tiêu hết vào mấy chuyện thế này. Chiếc nhẫn này... có trả lại được không?”
Cô không rành mấy chuyện liên quan đến kim cương, định tháo ra, nhìn xem có khắc thương hiệu gì bên trong không rồi tra cứu chính sách đổi trả trên mạng.
Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn sắp tuột ra khỏi tay.
Giản Ương bị đè vai, ép vào đầu giường.
Chu Ôn Dục quỳ bò đến, một tay chống vào thành giường, tay kia chậm rãi, nhã nhặn đẩy chiếc nhẫn trở lại ngón tay cô.
Anh mỉm cười, áp sát má cô, gương mặt như thiên thần nhưng thân hình to lớn gần gấp đôi cô.
Giản Ương không còn đường lui.
“Xin lỗi em yêu.” Chu Ôn Dục nói: “Giờ anh hơi tức, rất muốn tiếp tục “xếp hình” với em. Chuyện chiếc nhẫn, em nghĩ lại nhé.”
[Hôm nay hơi tức giận, mà tức giận thì dễ phát điên. (Nhật ký Chu Ôn Dục 2).]
***
Ngay từ đầu, Giản Ương đã định nghĩa mối quan hệ giữa cô và Chu Ôn Dục chỉ là một mối tình sinh viên giản dị, lãng mạn.
Thời gian trao đổi của Chu Ôn Dục chỉ kéo dài 2 năm. Trễ nhất là đến kỳ nghỉ hè, anh sẽ quay về Mỹ.
Nhà anh ở bang California, một nơi đầy nắng và ấm áp quanh năm.
Ở trong nước, anh sống lẻ loi, chẳng có người thân nào bên cạnh. Người duy nhất mang dòng máu Trung Quốc là mẹ anh, lại đã mất từ sớm. Giản Ương không thể vì mình mà bắt anh ở lại nơi này.
Lùi lại 1 bước, giả sử Chu Ôn Dục thật sự muốn ở lại Trung Quốc làm việc và định cư, thì giữa họ cũng khó có thể duy trì một mối quan hệ lâu dài vì khoảng cách địa lý.
Nhà của Giản Ương nằm ở một thành phố hạng ba, thậm chí còn không có sân bay, muốn đi máy bay cũng phải đến trước 1 ngày ở thành phố tỉnh lỵ Tinh Thành.
Cô lọt vào Đại học A nhờ xét tuyển bổ sung và chọn nhầm ngành Lịch sử vốn là “hố sâu không đáy” của trường. Dù cầm tấm bằng trường danh tiếng trong tay, thì sau khi tốt nghiệp cô vẫn khó lòng chen chân vào một thành phố hạng nhất, nơi tập trung toàn những con người xuất chúng.
Nếu quay về quê, bằng cấp Đại học A vẫn đủ nổi bật, sẽ có đơn vị tử tế nhận cô vào làm, mà đó cũng là điều mà mẹ và bà nội cô luôn kỳ vọng: một công việc ổn định, đàng hoàng.
Còn Chu Ôn Dục, tốt nghiệp đại học Stanford, chủ động chọn đến Đại học A làm sinh viên trao đổi ngành Mạch tích hợp. Năm ngoái anh đã được chính Yến Thính Lễ - tổng giám đốc công ty Trí Liên Vị Lai - đích thân mời về nhóm nghiên cứu chip nội địa, đãi ngộ hậu hĩnh, từ cách chi tiêu hiện giờ của anh là có thể thấy rõ.
Cho dù ở lại trong nước, tương lai của anh vẫn vô cùng xán lạn. Không thể để anh vì cô mà lãng phí thời gian ở một thành phố đến cả doanh nghiệp công nghệ cao cũng hiếm hoi như thế.
Mà chính Giản Ương cũng không định cố bám víu lại thành phố lớn.
Yêu xa, vốn dĩ không thể lâu dài.
Tất cả những dấu hiệu này đều cho thấy sau khi tốt nghiệp, họ sẽ giống như phần lớn các cặp đôi thời đại học: ai đi đường nấy.
Chỉ là Chu Ôn Dục dường như vẫn chưa nghĩ tới điều này. Có lẽ vì lớn lên ở nước ngoài nên tính cách hơi chậm nhạy, lại thiên về lý tưởng hóa, ít khi cân nhắc đến những yếu tố thực tế thế này.
Nhưng cũng chẳng sao. Trong lúc yêu, họ không cần phải nói đến những chuyện rối rắm này.
Đợi đến khi chia tay, Giản Ương sẽ nói rõ thiệt hơn với anh, bình tĩnh đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ này. Như vậy, họ vẫn có thể tận hưởng những tháng ngày ngọt ngào cuối cùng bên nhau.