Chương 6

Chu Ôn Dục không cúi người xuống ngang tầm mắt với cô. Chiều cao ấy khiến đường nét gương mặt anh càng thêm sắc sảo, toát lên vẻ lạnh lùng như kẻ đứng trên cao nhìn xuống.

“Không được nhìn cô ta, phải nhìn anh.”

Góc độ này khiến Giản Ương hơi khó chịu, nhưng cô nghĩ đây chỉ là một trò đùa trẻ con thường thấy của anh nên ngoan ngoãn nhìn theo.

“Thật ngoan... Càng ngày càng đáng yêu đấy.”

Giản Ương ngạc nhiên vì giọng anh dịu dàng lạ thường, nghe chẳng khác gì lời khen nhưng sắc mặt lại hoàn toàn trái ngược.

Cô định gạt tay anh ra thì Chu Ôn Dục bỗng siết chặt các ngón tay, nhíu mày lại, từng lời rơi xuống nặng nề: “Em khiến Thẩm Tích Nguyệt cũng thích em rồi!”

Khoan đã.

Cuối cùng Giản Ương cũng hiểu ra, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười:

“Anh đang ghen với Thẩm Tích Nguyệt à? Cô ấy là con gái mà.”

“Cô ta chiếm chỗ em, tại sao còn phải bênh cô ta?”

Câu trả lời của cô là áp má lên lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng cọ cọ: “Vì là anh mà.”

Hơn 1 tháng không được chạm vào nhau, giờ đây chỉ cần nhiệt độ từ làn da cô truyền đến, đã đủ thiêu đốt khiến cơn khát cháy lan đến từng đầu ngón tay anh.

Chu Ôn Dục dán mắt vào đôi môi mềm mại như cánh hoa đang khẽ hé của cô. Anh rõ hơn ai hết nơi đó mềm mại đến nhường nào, nếu hôn mạnh một chút, sẽ chuyển từ hồng nhạt sang đỏ thẫm.

“Em không muốn mọi người hiểu lầm bạn trai em - Chu Ôn Dục - là người nóng nảy. Rõ ràng A Dục là người tuyệt vời nhất.”

Không ai có thể không yêu Giản Ương.

Tất cả mọi người đều sẽ phát điên vì cô ấy.

Nếu không phải đang ở đây...

Nếu không phải là nơi công cộng...

Anh đã chui vào dưới váy cô, bắt đầu từ bắp chân mà hôn rồi.

***

“A Dục, Chu Ôn Dục! Dừng lại, anh dừng lại đi,” Giản Ương siết chặt chân đến căng cứng, chuyển từ tiếng Trung sang tiếng Anh: “Siles, stop!!!”

Siles là tên tiếng Anh của Chu Ôn Dục.

Nhưng vào lúc này, Chu Ôn Dục chẳng hiểu nổi bất kỳ ngôn ngữ nào trên thế giới. Anh như một con chó sói dữ đã mang rọ mõm mà vẫn chẳng thể khống chế.

Bữa tối hôm nay, anh đưa cô đến một nhà hàng hải sản nổi tiếng, mỗi người một bữa cũng đã ngót nghét 4 con số.

Chu Ôn Dục tỉ mỉ bóc cua cho cô. Anh sử dụng đầy đủ bộ dụng cụ gỡ cua, kiên nhẫn tách từng lớp vỏ, chỉ để chắc chắn rằng cô có thể thưởng thức trọn vẹn phần thịt tươi ngon, mềm mại nhất bên trong.

Mà giờ phút này, Giản Ương chẳng khác nào con cua trên đĩa, bị Chu Ôn Dục chậm rãi cạy mở từng tầng phòng bị cuối cùng, dùng hết sự kiên trì tận hưởng.

Cô không chịu nổi, bấu lấy tóc anh, kéo mạnh lên.

Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu.

Thân hình quá cao lớn của anh che khuất gần hết ánh sáng trong phòng ngủ. Sống mũi cao như khắc thành đôi nét bóng tự nhiên hình chữ C, lúc này lại có một thứ lấp lánh khác thay cho ánh sáng đó.

Bị Giản Ương nhìn bằng ánh mắt như sắp khóc, anh còn chậm rãi dùng đầu lưỡi liếʍ đi giọt nước vừa chảy xuống từ mũi.

“Đủ rồi...” Giọng cô run lên: “Anh có thể bắt đầu rồi.”

Cô biết đêm nay không thể thoát, nhưng màn dạo đầu này cũng... quá dài rồi.

“Không được đâu.” Chu Ôn Dục ân cần xoa bóp hai bắp đùi sắp không khép nổi của cô: “Nếu làm suốt 3 tiếng thì babe của anh sẽ hỏng mất.”

“3 tiếng gì cơ?” Giản Ương trợn tròn mắt.

Biểu cảm ngơ ngác đáng yêu của cô khiến Chu Ôn Dục bật cười, anh cúi xuống muốn hôn cô.

Nhưng chợt nhớ ra Giản Ương không cho phép anh dùng cái miệng đã vừa “ăn tráng miệng” để hôn cô, anh đành tiếc nuối dừng lại. Với anh, phục tùng bạn gái là ưu tiên hàng đầu, mệnh lệnh cô đưa ra, anh luôn tuân thủ.

“Ương Ương ơi,” Anh liếʍ nhẹ môi, giọng lễ độ và trong trẻo như học sinh ngoan: “Cho anh nếm thêm chút nữa nhé?”

Tiếng Trung của Chu Ôn Dục không quá trôi chảy, không biết dùng những cách ví von bóng bẩy hay ẩn dụ sâu xa.

Từ “nếm” trong miệng anh, nghĩa là nếm thực sự, theo đúng nghĩa đen.

23 giờ 14 phút.

Cả người Giản Ương rã rời. Khi được Chu Ôn Dục bế vào lòng đút nước, cô mới nhìn thấy đồng hồ điện tử bên giường, nhớ lại trước khi bị bế vào phòng tắm, lúc đó là 20 giờ 07 phút.

Nhưng cô cũng chẳng còn sức để suy nghĩ sâu hơn, vì Chu Ôn Dục đã nhanh chóng áp sát, thì thầm vào tai cô những lời nhớ nhung, khiến cô buộc phải gắng gượng đáp lại.

Đêm đã khuya, đến giờ đi ngủ. Căn hộ này cách âm không quá tốt, nên lúc này là khoảng thời gian yên tĩnh nhất trong ngày.

Lúc Giản Ương mơ mơ màng màng sắp ngủ, mí mắt nặng trĩu, thì ngón áp út tay trái bị nhẹ nhàng đẩy vào một vật kim loại hình vòng. Cảm giác lành lạnh khiến cô lập tức mở mắt.

Đập vào mắt cô là mái tóc rối bù của Chu Ôn Dục.

Anh đang quỳ trước mặt cô, thấy cô tỉnh lại thì cũng không ngừng lại, tiếp tục đẩy chiếc nhẫn vào tận gốc ngón tay.