Chương 5

Ngay khi Giản Ương còn đang lưỡng lự chưa biết mở lời thế nào, Thẩm Tích Nguyệt từ phía sau đưa tới một chai nước điện giải: “Đàn anh, anh uống nước không?”

Vài người cùng câu lạc bộ nhìn về phía bên này, như đang hóng chuyện. Ai cũng biết Thẩm Tích Nguyệt đam mê tennis, là một “fan cực đoan” của Chu Ôn Dục, kiểu như fan chuyên tập trung vào sự nghiệp của idol trong giới giải trí.

Tay Thẩm Tích Nguyệt lơ lửng giữa không trung, chờ mãi đến mức gần như lúng túng, Chu Ôn Dục mới đứng dậy. Nhưng anh không nhận lấy chai nước kia, mà tiện tay lấy luôn chiếc ly nước gấu bơ trong balô của Giản Ương, bên trong vẫn còn nước nóng cô rót ở sân bay sáng nay.

Cô chưa kịp ngăn lại thì Chu Ôn Dục đã cắn lấy ống hút, thậm chí cô còn thấy đầu lưỡi anh đang chầm chậm liếʍ dọc theo thành ống.

Anh liếc nhẹ sang Thẩm Tích Nguyệt: “Sao cô lại ngồi vào chỗ bạn gái tôi?”

Thẩm Tích Nguyệt khựng lại: “Vị trí của em bị người ta làm đổ nước, em thấy chỗ này không có ai ngồi, lại gần sân hơn nên...”

Chu Ôn Dục hơi nghiêng đầu, vẻ mặt lịch sự hỏi: “Đây là chỗ anh để dành cho bạn gái, cô có thể nhường lại vị trí này không?”

Thẩm Tích Nguyệt luống cuống đứng bật dậy: “Em thật sự không biết là...”

Nhưng hình như có nói thế nào cũng vô ích. Cô ta lập tức cảm nhận được ánh nhìn khó tả từ xung quanh, lại nghĩ đến việc Giản Ương vẫn đang ở đây, gương mặt lập tức nóng bừng như bị thiêu.

Trong lúc Thẩm Tích Nguyệt không biết phải làm sao cho đỡ bối rối, trước mặt bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài trắng muốt. Giản Ương nhận lấy chai nước từ tay cô ta, đưa cho Chu Ôn Dục, vừa cười vừa nói với cô ta: “Cảm ơn cô đã chu đáo như vậy.”

Thẩm Tích Nguyệt ngẩng đầu nhìn.

Giản Ương có mái tóc dài đen nhánh, mượt mà, làn da trắng như sứ, giọng nói dịu dàng như gió mát đầu xuân: “A Dục, là em nhớ nhầm chỗ ngồi, không liên quan đến cô ấy. Anh hiểu nhầm rồi.”

Vài lời ngắn ngủi, nhẹ nhàng giải vây cho cô ta.

Giản Ương còn mỉm cười trấn an, khiến hàng mi Thẩm Tích Nguyệt khẽ run lên, vội vàng quay mặt đi.

Giản Ương không đành lòng nhìn thấy một cô gái bị lúng túng đến vậy, nên tiện tay đỡ giúp một lần.

Nhưng vẻ mặt Chu Ôn Dục lại rất không vui.

Chai nước điện giải cô đưa cho anh, anh không uống lấy một ngụm.

Ngược lại, nước trong ly hình gấu nhỏ của cô thì anh uống sạch.

Khi trả lại, trên ống hút nhựa còn hằn rõ một vết răng sâu hoắm.

Cứ như muốn cắn nát cái ly.

Khán giả đã rời đi hơn phân nửa.

Chu Ôn Dục không nói lời nào, quay lại sân lấy túi. Giản Ương đang định đi theo thì nghe thấy tiếng gọi khe khẽ bên tai: “Đàn chị...”

Giản Ương khẽ đáp: “Hửm?”

Thẩm Tích Nguyệt nghiêm túc nói: “Cảm ơn chị. Tôi thật sự không có ý gì với Chu... Chu Ôn Dục cả. Tôi chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ anh ấy chơi tennis giỏi thôi, cũng chẳng có ác ý gì với chị...”

Giản Ương hơi cúi người lại gần cô ta, dịu dàng nói: “Ngửi thử xem.”

Thẩm Tích Nguyệt: “...Hả?”

“Thật sự không thơm à?” Giản Ương nghiêm trang: “Tôi còn xịt nước hoa đặc biệt đấy.”

Thẩm Tích Nguyệt mặt đỏ bừng, hận không thể quay ngược thời gian, tát cho bản thân bớt nói linh tinh.

Cô ta ấp úng: “Xin lỗi... rất... rất thơm.”

Giản Ương định pha trò cho em khóa dưới thấy chút hài hước riêng mình, chẳng ngờ lại gây phản tác dụng. Cô nghiêm mặt an ủi: “Không sao đâu.”

Thấy Chu Ôn Dục sắp quay lại, Thẩm Tích Nguyệt vội vã xin phép rời đi. Trước khi đi, cô ta còn xin Giản Ương WeChat, mặt đỏ ửng: “Biết đâu sau này... mình có thể làm bạn.”

Giản Ương thân thiện mở mã QR, đưa cho cô ta. Nhìn cô ta vội vã chạy đi để tránh mặt Chu Ôn Dục, người từng là fan cuồng giờ lại tránh như tránh tà.

Giản Ương từng nghĩ Chu Ôn Dục lớn lên ở nước ngoài, thiếu sự khéo léo trong giao tiếp như người trong nước, nên mới hay nói năng thẳng toẹt.

Vì vậy cô đã khuyên anh rất nhiều lần, mong anh mềm mỏng và khiêm nhường hơn khi đối xử với người khác, nhưng kết quả thì chẳng cải thiện được bao nhiêu.

Thế mà trong riêng tư, anh lại là người hoàn toàn khác: dịu dàng, chiều chuộng, từ tính cách tới cả ánh mắt đều ngọt ngào một cách không tưởng. Cô từng nghĩ, anh là bạn trai hoàn hảo theo đúng nghĩa “mười phân vẹn mười”.

Chính sự đối lập quá lớn ấy khiến cô đôi khi có cảm giác bất an như đang bước hụt.

Rốt cuộc con người thật của Chu Ôn Dục là ai?

Khi cô đem nỗi băn khoăn đó kể cho mấy người bạn nghe, họ chỉ tròn mắt ghen tị, còn trêu cô đang khoe tình cảm lộ liễu.

Dần dần, Giản Ương nghĩ, có lẽ mình thật sự rất may mắn, được yêu thương bởi một người dịu dàng đến vậy.

Trong lúc đang ngẩn ngơ, một cái bóng cao lớn chợt đổ xuống trước mắt. Gương mặt cô bị một bàn tay lớn giữ chặt, nhẹ nhàng xoay lại.