Chu Ôn Dục chống một tay lên lan can, đôi chân dài nhẹ nhàng vượt qua rào chắn, bước lên bậc thang phía sau cô.
Với chiều cao 1m92, anh cúi người, gần như nửa quỳ trong lối đi hẹp, ngang tầm với hàng ghế.
Từ kẽ răng anh bật ra một tiếng khẽ, quấn quýt, ướŧ áŧ: “Ương Ương.”
Khoảnh khắc Chu Ôn Dục lại gần, Giản Ương lập tức cảm nhận được vô số ánh nhìn dồn lên người cô. Từ khóe mắt, cô cũng thấy rõ khuôn mặt đỏ trắng xen kẽ vừa ngượng vừa lúng túng của Thẩm Tích Nguyệt.
Giản Ương rút khăn giấy, đưa tay lau mồ hôi cho Chu Ôn Dục, đồng thời nhanh trí chiếm thế chủ động, khẽ nháy mắt: “May mà em đến kịp, không bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp nhất.”
Đối với chuyện dỗ Chu Ôn Dục, Giản Ương đã có cho mình một bộ “quy tắc riêng” khá thành thục.
Chu Ôn Dục ngoan ngoãn cúi đầu, để cô lau mồ hôi.
Lại gần hơn một chút, Giản Ương thấy trên má anh phủ một lớp mồ hôi mỏng, khiến làn da càng trong suốt. Mùi mồ hôi nhè nhẹ, không hề khó chịu, trái lại như thứ chất xúc tác của hormone, khiến nhịp tim cô cũng rối loạn theo.
Trong khoảnh khắc mất tập trung ấy, hơi thở của anh phả lên đầu ngón tay cô, l*иg ngực phập phồng rõ rệt. Đến khi nhận ra, Giản Ương mới giật mình... ngay giữa ánh mắt của bao người, anh lại không kìm được, âm thầm mà táo bạo hít lấy mùi hương trên người cô.
Cánh tay anh đặt trên ghế, to gần bằng bắp chân cô, từng đường gân xanh nổi lên căng tràn vì hưng phấn, làm cho Giản Ương vô thức thấy tim mình đập dồn dập.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cơn nghiện trong anh mới dịu đi đôi chút. Chu Ôn Dục cắn nhẹ lên ngón tay cô, giọng làm nũng pha chút trách móc: “Nhưng babe à... Em trễ 3 tiếng 7 phút.”
[Hôm nay Ương Ương đến muộn, tôi rất không vui.
Có điều, nghĩ đến việc tôi có thể lấy lý do trễ đó để “yêu” cô ấy suốt 3 tiếng, tôi lại quyết định tha thứ cho cô ấy.
Trích “Nhật ký Chu Ôn Dục, số 1”.]
Ba giờ bảy phút, chính xác đến từng phút.
Chu Ôn Dục cái gì cũng tốt, chỉ là đôi lúc quá mức nguyên tắc, đặc biệt là trong chuyện yêu đương, anh luôn phải tính toán từng li từng tí một cách rõ ràng.
Chỉ cần phát hiện cô có chút qua loa lấy lệ, anh sẽ mở to đôi mắt xanh xám ánh lên sắc lạnh ấy, truy hỏi đến tận cùng.
Hơn 1 năm trước, lần đầu họ hôn nhau, anh hôn quá nồng nhiệt khiến môi cô đau rát mấy ngày. Hôm sau cô cố tình lạnh nhạt, không trả lời tin nhắn.
Chu Ôn Dục đột ngột nhắn một câu: [Babe, em định bỏ anh thật sao?]
Rõ ràng Chu Ôn Dục học tiếng Trung từ tiểu học, phát âm rất chuẩn, nhưng lại thường xuyên dùng sai từ theo cách khiến mức độ nghiêm trọng tăng lên gấp nhiều lần.
Tin nhắn đó, cô không trả lời. Mấy cuộc gọi tiếp theo, cũng không bắt máy. Bất ngờ, anh lại tiếp tục gửi tới một loạt dày đặc:
[Phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải không phải...]
Một câu lặp đi lặp lại đến mức choáng ngợp, nhìn vào thật sự khiến người ta muốn điên theo.
Hôm đó, cô bèn nghiêm túc giải thích cho Chu Ôn Dục hiểu nghĩa của từ “bỏ rơi”, yêu cầu anh sau này tuyệt đối không được dùng sai từ như thế nữa, cũng không được phép nhắn tin dồn dập vô lý.
Trong lúc cô nghiêm mặt giảng giải, Chu Ôn Dục chỉ nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, vừa nói “anh hiểu rồi”, lại tiếp tục hỏi: “Vậy, Ương Ương muốn bỏ anh thật à?”
Cô hoàn toàn đầu hàng.
Dưới sự kiên trì của Chu Ôn Dục, cô phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần “không phải”. Về sau mới phát hiện, anh gửi bao nhiêu lần, cô lại phải nói bấy nhiêu lần “không phải”.
May mắn là Chu Ôn Dục tiếp thu rất nhanh. Ngoại trừ vài trường hợp đặc biệt, anh không còn nhắn tin lặp đi lặp lại nữa.
Biết sai mà sửa thì vẫn là một bạn trai tốt. Giản Ương cũng rộng lượng coi những hành vi có phần cực đoan ấy giống như giai đoạn bất ổn sau khi động vật di cư. Bởi vì, dù gì Chu Ôn Dục cũng chỉ là một cậu nhóc 19 tuổi vừa đến Trung Quốc, chẳng quen biết ai.
Vì vậy, lúc này đây, chuyện “trễ 3 giờ 7 phút” ấy khiến cô vô cùng khó xử. Cô cần dỗ Chu Ôn Dục một chút, mà lại không thể để anh nhìn thấu là cô đang lấy lệ.
May mà có người giúp cô giải vây.