Nhờ Chu Ôn Dục, Giản Ương cũng hiểu đôi chút về tennis. Cô liếc nhìn bảng điểm, đoán mấy hiệp đầu chắc đã kéo đến 6 - 6, giờ bước vào loạt “tie - break” quyết định.
Hai bên bám sát nhau, 5:6. Chu Ôn Dục tạm dẫn trước một điểm, chỉ cần thắng thêm một cú nữa, đạt 7 điểm là giành chiến thắng.
Đúng là không cần đến mức này.
Một trận vòng loại mà Chu Ôn Dục phải đánh căng đến vậy, thật khó tin.
Vận động viên của Đại học S gọi tạm dừng, đứng bên sân vừa uống nước ừng ực, mồ hôi tuôn như tắm.
Còn Chu Ôn Dục ở phía đối diện: áo polo trắng, tóc nâu đen, băng thấm mồ hôi buộc trên trán, sau hơn 3 tiếng thi đấu vẫn không hề mỏi mệt. Sau hơn 3 tiếng vận động cường độ cao, anh vẫn sạch sẽ tinh tươm, môi đỏ, da trắng.
Trái ngược với gương mặt đẹp gần như hoàn mỹ đó, Chu Ôn Dục cao đến 1m92. Cánh tay và bắp chân lộ ra ngoài đồng phục, cơ bắp nổi rõ sắc nét như được tạc bằng dao, mạch máu do vận động mà nổi lên rõ ràng dưới làn da.
Anh cầm vợt tennis, vẻ mặt bình thản, trong khi phía sau khán đài tiếng hò reo gọi tên anh vang lên không ngớt.
May là cô không đến trễ hoàn toàn, Giản Ương khẽ thở phào một hơi.
Cô bước nhanh về phía trước nhưng đến nơi mới phát hiện chỗ ngồi của mình đã bị chiếm, hàng ghế xung quanh cũng không còn trống.
Giản Ương cúi đầu nhìn lại tấm vé, xác nhận không hề nhầm.
Ngẫm một lúc, cô nhớ ra hàng ghế đó toàn là bạn trong câu lạc bộ tennis của Chu Ôn Dục.
Thấy trận đấu sắp kết thúc, Giản Ương cũng không định chen vào nữa, bèn men theo lối đi, chọn chỗ trống chéo phía sau họ ngồi xuống.
Ngồi xuống rồi, Giản Ương giơ điện thoại lên, chụp mấy tấm hình của Chu Ôn Dục.
Tiếng nói chuyện ở hàng trước vọng lại, từng câu lọt vào tai cô.
Cô gái đang ngồi đúng chỗ cô đáng lẽ được ngồi nói: “Giản Ương không những ít khi tới buổi tập, giờ thi đấu cũng không thèm đến.”
Một giọng khác đáp ngay: “Cô ta đâu có quan tâm đến đàn anh Chu, mà vốn dĩ họ chẳng hợp nhau, không hiểu sao lại quen được.”
Cậu con trai bên cạnh cười nhạt: “Không hợp à? Chu Ôn Dục đúng là đẹp trai thật, nhưng Giản Ương chẳng phải cũng rất xinh sao?”
“Đàn ông con trai mấy người chỉ biết nhìn mặt thôi. Tôi nói là khí chất, khí chất không hợp.”
“Thế cô nói thử xem, Giản Ương có khí chất gì?”
Cô gái khẽ hừ, giọng nhỏ dần: “Theo tôi, cô ta giống như một bông hoa không hương.”
Câu “bông hoa không hương” ấy khiến Giản Ương hơi khựng lại.
Có lẽ ý họ là cô quá nhạt nhẽo? Nhưng Giản Ương lại chẳng thấy bị xúc phạm chút nào, thậm chí còn âm thầm đồng ý với cách ví von tao nhã ấy.
Đúng là cô khá tẻ nhạt thật.
Cô nhìn kỹ cô gái vừa nói, nhận ra đó là đàn em khoa Văn, tên Thẩm Tích Nguyệt. Người này thật có tài, đến cả cách chê người khác cũng đầy chất thơ, cô thầm cảm khái.
Còn chuyện Thẩm Tích Nguyệt nói cô và Chu Ôn Dục không hợp về khí chất, Giản Ương cũng thấy điều đó chẳng có gì sai, thậm chí còn tôn trọng và thấu hiểu.
Chu Ôn Dục vốn dĩ rất nổi bật. Phần lớn người đến xem trận đấu đều vì anh, trong đó không ít cô gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc. Giản Ương tự nhận xét, bản thân đặt giữa họ thật sự không có gì nổi trội.
Không ít người từng hỏi cô vì sao lại có thể hẹn hò với Chu Ôn Dục. Cô đã nghĩ kỹ về vấn đề này, rồi trả lời rất nghiêm túc: “Có lẽ vì tôi là cô gái đầu tiên anh ấy quen khi đến Trung Quốc.”
Người ta lại hỏi: “Rồi sao nữa?”
Cô đáp: “Gặp trai đẹp thì phải ra tay nhanh chứ sao.”
“...”
Chu Ôn Dục có rất nhiều người hâm mộ, thêm một Thẩm Tích Nguyệt cũng chẳng thay đổi được gì, nên Giản Ương chẳng mấy bận tâm.
Trận đấu tiếp tục.
Trên sân, Chu Ôn Dục vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên như trước, ánh mắt suốt buổi chưa từng ngẩng lên. Nhưng lúc này, tầm nhìn ấy cuối cùng cũng di chuyển, chậm rãi quét qua hàng ghế khán giả bên này, rồi dừng lại ở...
Thẩm Tích Nguyệt bị ánh nhìn đó chiếu tới, bỗng thấy rùng mình. Tiếng “cố lên” còn chưa kịp thoát ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.
Phía sau, Giản Ương giơ tay vẫy.
Gần như ngay khoảnh khắc cô vừa nâng tay, Chu Ôn Dục liền thấy cô.
Anh mở to mắt hơn một chút.
Ngay sau đó, anh bất ngờ bật nhảy, vung vợt. Cơ bắp trên cánh tay căng lên rõ rệt, trái bóng bay qua lưới với tốc độ dữ dội. Tuyển thủ trường S lao người đón bóng nhưng đã quá muộn, chỉ còn biết sững sờ nhìn bảng điểm nhảy lên con số cuối cùng.
Trận đấu kéo dài hơn 3 tiếng, kết thúc trong một pha ra đòn nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Chu Ôn Dục ném vợt, không dừng dù chỉ một giây, ánh mắt khóa chặt, sải bước thẳng về phía khán đài.
Tim Thẩm Tích Nguyệt đập thình thịch khi thấy anh tiến lại gần, sau đó...