Chu Ôn Dục luôn có nhu cầu chia sẻ mãnh liệt. Mỗi ngày anh đều gửi cho cô rất nhiều tin, từ sáng sớm đến tận trước khi ngủ, chuyện lớn chuyện nhỏ đều kể hết.
Nhưng về đến nhà, thời gian của Giản Ương không còn là của riêng cô nữa. Cô chỉ có thể tranh thủ trả lời vài dòng, còn khi muốn gọi video, phải lén ra ngoài, thường mới nói được đôi ba câu đã phải dừng.
Lướt tiếp lên trên, đến tin nhắn của ngày đầu năm, cô bỗng nhớ lại một chuyện nhỏ xảy ra ngay trước kỳ nghỉ đông.
Khoảng một tháng trước kỳ thi cuối kỳ, khi cô đang xem vé máy bay, Chu Ôn Dục vừa ăn cơm vừa nghiêng người lại gần, mỉm cười nói: “Ương Ương, cho anh về nhà cùng em nhé.”
Để ngang tầm với cô, Chu Ôn Dục cố tình nghiêng đầu xuống.
Đôi mắt anh không hoàn toàn là màu đen mà ánh lên chút lam nhạt, trong suốt như đá quý. Khi anh nhìn cô bằng ánh mắt khẩn cầu ấy, vẻ đẹp đó gần như khiến người ta choáng váng, Giản Ương suýt nữa không cầm lòng nổi.
Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười né tránh: “Em về đó sẽ khá bận.”
Cô dừng lại một giây, rồi nói thêm: “Với lại... em sẽ quay lại sớm thôi.”
“Babe.” Anh đổi cách gọi.
Giản Ương nghiêng đầu: “Hửm?”
“Anh nghe nói ở Trung Quốc có một phong tục... chỉ khi nào ra mắt cha mẹ, mới coi như chính thức xác định mối quan hệ, đúng không?”
Giản Ương bật cười, giải thích: “Đó là chuyện trước khi kết hôn thôi.”
Nghe vậy, hàng mi Chu Ôn Dục khẽ rung, anh từ từ cúi lại gần, giống như thật lòng tò mò: “Vậy babe, khi nào chúng ta mới được kết hôn đây?”
“...” Giản Ương nghẹn họng, ho sặc sụa. Chu Ôn Dục dịu dàng vỗ lưng cô: “Từ từ thôi.”
Nhưng anh không vì thế mà bỏ qua đề tài này. Từ trưa đến tận tối, cứ hễ cô sơ ý thả lỏng là anh lại hỏi lại, hết lần này đến lần khác, chẳng chút mệt mỏi.
Chu Ôn Dục luôn như một đứa trẻ, nghĩ gì nói nấy. Giản Ương chỉ biết cười bất lực: “Chúng ta vẫn còn là sinh viên. Ở Trung Quốc, sinh viên mà nói chuyện kết hôn thì sớm quá rồi.”
Phản ứng của Chu Ôn Dục lại dữ dội hơn cô tưởng. Anh vòng tay từ phía sau, siết chặt cô vào ngực: “Ý em là... đợi đến khi tốt nghiệp, thì có thể cưới anh phải không?”
Đúng lúc đó, Giản Ương nhận được cuộc gọi từ mẹ, vội vàng đưa tay bịt miệng Chu Ôn Dục lại.
Anh nhân cơ hội liếʍ nhẹ vào lòng bàn tay cô. Giản Ương đỏ mặt, cố giữ giọng bình tĩnh nghe điện thoại của mẹ.
Sau khi về nhà, bà ngoại nhập viện, mẹ cần người trông coi cửa hàng hoa, em trai thì phải có người kèm học... Lại thêm đủ thứ việc chuẩn bị cho Tết, Giản Ương bận đến quay cuồng, gần như bỏ quên Chu Ôn Dục suốt một tháng.
Người Mỹ không đón Tết nhưng khi năm mới đến, lúc muôn nhà lên đèn, Giản Ương bất ngờ nhận được tin nhắn từ anh.
Mở tin nhắn ra, trên màn hình là một chuỗi tin dài chi chít:
[Rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em... rất nhớ em...]
***
Cô cuộn màn hình xuống đến tận cuối, mới thấy một dòng khác: [Babe, trong nhà tối quá, không được bỏ anh lại nữa.]
Đọc đến mức hoa mắt, Giản Ương gần như không còn nhận ra ba chữ “rất nhớ em” nữa.
Hôm sau, Chu Ôn Dục nói rằng hôm đó anh uống hơi nhiều, cô mới yên tâm phần nào, lại phải dỗ anh lần thứ n rằng sẽ sớm quay lại thủ đô.
Nhưng lời hứa ấy cuối cùng vẫn không thực hiện được. Hết chuyện này đến chuyện khác dồn đống, cô thậm chí kéo dài đến tận sau khi nhập học, còn phải xin nghỉ thêm mấy ngày.
Tài xế bấm còi một tiếng, xe dừng lại trước cổng lớn của Đại học A.
Giản Ương kéo vali, cắm đầu chạy về phía sân thi đấu. Nhìn đồng hồ ở khu vực kiểm soát, cộng thêm thời gian kẹt xe, trận đấu đã diễn ra hơn 3 tiếng.
Theo lý mà nói, lẽ ra phải kết thúc từ lâu rồi.
Nhưng cô vẫn ôm chút hy vọng, gửi hành lý rồi nhanh chân bước vào. Cô cầm trong tay tấm vé khu vực nội trường do Chu Ôn Dục để lại, là hàng ghế gần sân nhất.
Bước vào trong, cô bất ngờ thấy hơn nửa số ghế đều có người.
Giản Ương vừa khom người luồn qua dãy ghế, vừa nhìn ra sân.
“Giờ thì tôi hiểu rồi, Chu Ôn Dục đang dắt bên kia chạy vòng vòng như dắt chó ấy, không biết anh ta đã cho đối thủ ăn bao nhiêu cú bóng rồi!”
“Chậc, thằng kia sắp quỵ xuống rồi còn gì.”
“Có thù oán gì ghê gớm lắm hả trời, 3 tiếng rồi mà vẫn không chịu kết thúc cho nhanh.”