Chương 1

Cảnh báo: Nam chính bị bệnh thật, tư duy khác người. Ai thích kiểu đạo đức hoàn hảo, mời đi đường vòng, đọc xong sẽ tức đó.

***

Chuyến bay bị hoãn hai tiếng.

Sân bay thủ đô đông nghẹt người. Vừa xuống máy bay, Giản Ương kéo vali băng qua đám đông, cúi đầu nhìn đồng hồ: 3 giờ 20 phút.

Trận đấu của Chu Ôn Dục đã bắt đầu gần một tiếng rồi.

Cô lướt nhanh trong đầu quãng đường cần đi, cho dù bây giờ có lao thẳng đến sân tennis, khả năng cao cũng chỉ kịp nhìn cảnh bế mạc.

Đã muộn cả hai đường, Giản Ương đành chậm bước, đứng lại thở nhẹ một hơi.

Buổi sáng, khi biết chuyến bay bị hoãn, cô đã gọi cho Chu Ôn Dục nói rằng tiếc vì không thể kịp xem trận đấu.

Trong điện thoại, giọng anh vẫn dịu dàng khàn nhẹ, mang theo ý cười: “Có thể đổi sang chuyến lúc 9 giờ, quầy làm thủ tục vẫn chưa đóng.”

Giản Ương vốn mắc chứng lo lắng mỗi khi phải di chuyển, lần nào đi máy bay cũng đến sớm cả tiếng. Sân bay Tinh Thành không lớn, nếu bây giờ đổi vé, thật ra vẫn kịp.

Nhưng chiếc vé này cô đặt cách đây một tháng, canh đúng đợt khuyến mãi mới mua được. Nếu đổi chuyến, phải bù thêm 800.

Cô khéo léo từ chối.

Vài giây sau, Chu Ôn Dục chuyển cho cô 5000.

Giản Ương trố mắt nhìn dãy số trên màn hình.

Trong suốt thời gian yêu nhau, Chu Ôn Dục luôn có đủ lý do để gửi cho cô những khoản tiền vượt xa giá trị thực tế.

Rõ ràng anh cũng phải làm thêm để có tiền tiêu, vậy mà tiêu xài cứ như ngày mai chẳng còn cần sống nữa.

Cô từng nghĩ, chắc anh ở Mỹ quen dùng đô nên không còn khái niệm về nhân dân tệ, lại thêm thói quen không tiết kiệm. Chu Ôn Dục sinh ra và lớn lên ở Mỹ, ông nội là người Anh, bà nội là Hoa kiều, chỉ có mẹ anh là người Trung Quốc chính gốc.

Cô nói vài lần mà anh vẫn thế nên đành chịu, gom hết những khoản anh gửi để dành lại. Nghĩ rằng đến lúc anh túng thiếu cô sẽ chuyển trả, nhưng mãi chẳng thấy ngày đó đến.

Giờ nghĩ lại, có lẽ đến lúc hai người chia tay, cô mới có dịp trả hết cho anh.

Chu Ôn Dục có giọng nói khàn nhẹ, mang hơi thở mát lạnh như bạc hà. Giản Ương bị âm sắc quyến rũ ấy cắt ngang dòng suy nghĩ: “Babe.”

Tim Giản Ương khẽ rung: “Hửm?”

Anh cười, giọng nửa như trêu, nửa như thật: “Em không muốn sớm gặp anh sao?”

Suốt kỳ nghỉ đông không gặp nhau, quả thật cô có chút nhớ nhưng chưa đến mức điên cuồng vì yêu.

Trận đấu hôm nay chỉ là vòng loại đầu tiên của giải tennis sinh viên toàn quốc CTU.

Chu Ôn Dục từng là vận động viên chuyên nghiệp của giải NCAA bên Mỹ, năm ngoái còn vô địch CTU trong nước. Với anh, trận này chẳng khác nào trò chơi con nít.

Vì thế, Giản Ương chẳng thấy đây là trận đáng bỏ thêm 800 tệ chỉ để xem.

Trong lòng cô, đó đơn giản là một yêu cầu quá mức của bạn trai vốn hơi “bám người” mà thôi.

Cô cố gắng nói bằng giọng dỗ dành, bảo rằng vừa xuống máy bay sẽ chạy ngay tới, dù trong lòng biết rõ gần như chẳng thể kịp.

“Em sẽ đến nhanh nhất có thể, được không?”

Giản Ương chờ anh đáp lại “được”. Dù đôi khi hơi trẻ con, song Chu Ôn Dục vẫn luôn là một người dịu dàng, biết nhường nhịn.

Qua một lúc, giọng anh mới vang lên: “Vậy Ương Ương phải đến nhanh nhé.”

Cô vừa định trả lời, tai bỗng vang lên một tràng âm thanh loạn xạ như có ai cố tình cào bàn phím, tiếng “tạch tạch” chói tai khiến dây thần kinh trong đầu cô căng lên, mí mắt cũng giật theo phản xạ.

Giọng Chu Ôn Dục bị âm thanh đó cắt ngang, ngắt quãng như sóng nhiễu, chỉ nghe được mấy chữ rời rạc: “... Nếu babe đến trễ bao lâu, anh sẽ... với em bấy lâu...”

Giản Ương ngẩn ra: “Anh nói gì cơ?”

Tiếng động lạ kia đột nhiên dừng lại. Chu Ôn Dục khẽ cười, giọng mang theo chút áy náy: “Xin lỗi, Ương Ương.”

Anh giải thích vài câu gì đó, cô không để tâm lắm, chỉ hỏi lại: “Lúc nãy anh nói gì? Em nghe không rõ.”

Chu Ôn Dục lặp lại, giọng anh chân thành mà kiên nhẫn: “Anh nói... anh sẽ đợi em, dù bao lâu đi nữa.”

Tâm trí kéo về thực tại, lời nói sau cùng của Chu Ôn Dục vẫn vang vọng trong đầu, khiến Giản Ương khẽ thở dài. Cuối cùng cô vẫn tăng tốc chạy đi.

Có lẽ, đôi khi việc có một người bạn trai quá bám cũng là một kiểu phiền toái ngọt ngào.

Từ sân bay đến trường phải đổi ba chuyến tàu điện ngầm. Nghĩ tới cảnh chen chúc đó, Giản Ương cắn răng gọi thẳng một chiếc taxi.

Đáng tiếc, lần đầu tiên cô “chịu chi” một chút lại rơi đúng vào giờ tắc đường. Giản Ương ngồi ghế sau, nở nụ cười khổ.

Cô nhắn tin giải thích với Chu Ôn Dục lý do trễ nãi, tay vô thức trượt lên xem lại lịch sử trò chuyện trong tháng vừa qua. Chỉ một thoáng, cảm giác áy náy chợt dâng lên.