Trần Dã nhớ tới lần đầu tiên anh gặp cô, lúc ấy anh mới chỉ bảy tuổi, họ gặp nhau trong một con hẻm xám xịt.
Buổi chiều tối giữa mùa hè, bầu trời được nhuộm màu đỏ cam bởi ánh hoàng hôn. Khói dầu và mùi thức ăn lan ra từ các máy hút mùi quay tít trong từng căn hộ.
Anh cùng mấy đứa trẻ cùng trang lứa nằm sấp dưới đất chơi bi.
Từ xa, họ nhìn thấy vợ chồng nhà họ Ninh đang dắt một bé gái từ bên kia đường đi tới.
Tiếng động vang lên, đèn đường lần lượt bật sáng theo nhịp.
Cô bé mặc một chiếc váy màu xanh lá, tay chân gầy gò, đôi mắt to tròn, sáng long lanh và làn da trắng nõn.
Cô bé khác hẳn với mấy đứa con gái quanh khu. Những cô bé ở đây da dẻ đều rám nắng, quần áo lấm lem, đầy bụi bặm.
Cả người cô toát lên vẻ ngoan ngoãn, gọn gàng và tinh tế, giống như búp bê xinh đẹp, đắt tiền được trưng trong tủ kính ở trung tâm thương mại.
Bọn con trai đang chơi bi đều nhìn cô bé, anh cũng vậy.
Cô bé nhìn thấy anh, nở nụ cười ngượng ngùng mà xinh xắn đến lạ.
Tối hôm đó, anh đang chơi dưới sân khu tập thể thì nghe mấy người lớn phe phẩy quạt nói chuyện.
“Không phải Ninh Húc Thăng luôn muốn có con trai sao? Tự nhiên lại đi nhận nuôi một bé gái?”
“Nghe nói trong trại trẻ mồ côi chỉ có cô bé đó là vừa tuổi để nhận nuôi. Với lại, con bé trước kia bị tai nạn xe, không nhớ được gì, nên hai vợ chồng họ Ninh thấy dễ nuôi hơn mới đưa về.”
Những lời đó lọt vào tai Trần Dã nhưng anh chẳng mấy để tâm. Ngày hôm sau, anh vẫn chạy ra ngoài chơi súng cao su cùng đám bạn.
Dù sao thì, với những đứa bé bảy tám tuổi, búp bê có đẹp mấy cũng không hấp dẫn bằng súng cao su.
Hai người thực sự tiếp xúc là sau đó một tháng.
Khu họ ở chủ yếu là khu công nhân nhà máy, trường học gần bên. Người lớn đi làm suốt ngày, trẻ con thì tự chơi bời, chẳng ai quản, đúng kiểu nuôi thả.
Nhưng chẳng có cô bé nào muốn chơi với Ninh Chi.
Người lớn nói gì không biết giữ ý, mà họ không hiểu rằng lời đó vào tai trẻ nhỏ lại mang nghĩa hoàn toàn khác.
Một buổi chiều, Trần Dã đang chơi trốn tìm với mấy bạn, chơi mệt quá liền chạy vội về nhà uống nước.
Trên đường, anh thấy cô bé ngồi xổm bên vệ đường, ôm gối, co người nhỏ xíu. Hàng mi dài rũ xuống, vẻ mặt im lặng, cô đơn.
Không xa đó, vài bé gái đang chơi nhảy dây thun, ríu rít cười đùa.
Trần Dã uống xong nước lại chạy xuống dưới.
Mấy bé gái thiếu người chơi, đang không biết làm sao.
Anh thấy cô bé kia đứng dậy, chầm chậm bước lại gần, hai tay ôm váy, rụt rè nói: “Em cũng biết nhảy dây thun, em có thể chơi cùng mọi người không?”
Một cô bé da ngăm ngẩng đầu, kiêu căng đáp: “Tao không chơi với mày đâu. Mẹ tao nói mày là đứa trẻ bị nhận nuôi từ trại mồ côi.”
Một cô bé tóc tết chen vào: “Tao cũng không chơi với mày. Chỉ có đứa hư mới bị bố mẹ vứt vào trại trẻ mồ côi thôi.”
Đôi mắt cô bé ầng ậc nước nhưng không rơi, cứ đọng trên hàng mi, trông vô cùng đáng thương. Giọng nhỏ nhẹ đầy tủi thân: “Em không hư, em ngoan mà.”
Lúc đó Trần Dã đã xem không ít phim hoạt hình về chính nghĩa, ghét nhất là kiểu bắt nạt người khác.
Tính anh hùng nổi lên, anh chạy lại kéo tay cô bé: “Đi! Mấy đứa đó không chơi với em thì anh chơi với em!”
Đó là lần đầu tiên anh nắm tay một cô gái. Tay cô nhỏ và mềm đến nỗi cứ như không có xương.
Anh không dám nắm chặt, sợ chỉ cần hơi mạnh tay là cô bé sẽ đau.
Cả buổi chiều hôm đó, anh dắt Ninh Chi đi chơi trốn tìm với đám con trai.
Cô bé ngoan ngoãn lạ thường. Anh trốn chỗ nào cô theo chỗ đó, anh ra dấu im lặng, cô lập tức dùng tay bịt miệng, không phát ra tiếng nào, chỉ dùng đôi mắt sáng lấp lánh đầy ý cười nhìn anh.
Chơi tới tối mịt, anh dắt cô bé về tận cửa nhà. Trước khi chia tay, anh nói: “Anh tên là Trần Dã.”
Cô bé cong mắt cười, giọng mềm mại:
“Em tên là Ninh Chi, là hoa sơn chi đó.”
Sợ anh không hiểu, cô bé còn nắm tay anh, dùng ngón út viết tên mình lên lòng bàn tay anh một cách nghiêm túc.
Sáng sớm hôm sau, vừa mở cửa ra, Trần Dã đã thấy Ninh Chi ngồi xổm trước cửa.
Thấy anh bước ra, cô bé lập tức đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều, giọng nói đầy mong chờ: “Anh Trần Dã, hôm nay mình chơi gì vậy?”
“...” Một đám con trai nghịch ngợm, leo cây, đá bóng, dẫn con gái đi cùng đúng là hơi bất tiện.
Có lúc anh còn bị mấy thằng bạn trêu: “Phía sau Trần Dã lúc nào cũng có một cái đuôi nhỏ.”
Anh từng định mở lời nói với cô bé là hôm nay không tiện chơi cùng.
Nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt long lanh sáng rực của cô, những lời đó lại nghẹn trong cổ, không thốt ra nổi.
Anh cứ tự nhủ là để hôm khác, nhưng hôm khác lại hoãn, rồi năm này qua năm khác, cuối cùng vẫn chưa từng nói ra được câu đó.
Trong khu xưởng nhà máy, mấy người phụ nữ lời nói cay nghiệt, thấy cô bé xinh đẹp hơn con mình liền ganh tị, buông lời chua chát.
Nào là “con gái mười tám đổi khác”, “lúc nhỏ xinh xắn làm gì, lớn lên kiểu gì chẳng xấu”.
Thế mà cô gái nhỏ từng ngày lớn lên, khuôn mặt lại càng thêm xinh đẹp, tinh xảo.
Cô bé từng được anh dẫn đi khắp nơi chơi đùa, sẽ kiễng chân che tai anh lại mỗi khi ba mẹ anh cãi nhau, dùng đôi tay nhỏ xíu của mình che kín tai anh, như thể muốn chặn hết âm thanh ồn ào ngoài kia.
Đêm càng khuya.
Trần Dã đứng trên ban công. Mưa to đã ngừng, chỉ còn lại mấy hạt mưa phùn lất phất kéo dài. Gió thổi vào mặt, lạnh lẽo khiến con người ta tỉnh táo hơn.
Trong màn đêm vô tận, nửa điếu thuốc cháy dở giữa đầu ngón tay anh phát ra một vệt đỏ nhàn nhạt.
Trần Dã nhớ lại kỳ nghỉ hè hồi lớp 9, khi ấy ba anh chém người và bị bắt. Chưa đầy nửa tháng sau, mẹ anh cũng thu dọn đồ đạc bỏ đi theo người khác.
Chỉ trong chớp mắt, anh trở thành đứa trẻ bơ vơ, không ai quan tâm.
Hàng xóm xung quanh bàn tán không ngớt, nhưng cô gái nhỏ ấy lại ôm chặt lấy anh rất lâu, không chịu buông.
Mùa hè, quần áo mỏng manh, hơi ấm cơ thể cô truyền qua người anh, sưởi ấm lại dòng máu lạnh trong anh.
Giọng cô dịu dàng, ôn tồn mà chân thành, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Anh Trần Dã, anh đừng buồn, em sẽ ở bên anh. Mặc kệ người khác nói gì, anh vẫn mãi là anh trai của em.”
Trần Dã dụi tắt điếu thuốc, làn khói trắng cuối cùng bị gió cuốn bay.
Anh đưa tay trái lên, rũ mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay hồi lâu. Cảm giác chạm khẽ năm xưa như vẫn còn sót lại... ngứa ngáy, mềm mại.
Cô đã dùng ngón út viết tên mình vào lòng bàn tay anh, từng nét, từng nét.
Nhẹ như lông vũ, nhưng lại khắc sâu đến tận xương tủy.
Chiều chủ nhật, Ninh Chi cõng cây đàn cello đến phòng nhạc. Lớp học bắt đầu lúc hai giờ, và cô là người đến sớm nhất.
Phòng học rộng và trống trải. Ninh Chi mở hộp đàn, cẩn thận lấy ra cây đàn cello hơi cũ, rồi chơi lại một đoạn giai điệu đã học từ tuần trước.
Ninh Chi bắt đầu học đàn cello từ năm bảy tuổi.
Khi đó, Ninh Húc Thăng và Trương Anh vừa mới đưa cô từ cô nhi viện về nhà.
Thành thật mà nói, thời gian đầu Trương Anh thật sự rất thương cô. Nhìn thấy những đứa trẻ khác được học cello, bà cũng cho cô theo học và mua cho cô một cây đàn.
Chỉ là sau khi Ninh Chi lên cấp hai, Trương Anh mang thai đứa con gái ruột của mình thì lòng dạ bắt đầu nghiêng hẳn về phía con ruột.
Sau khi Ninh Mạt ra đời, Trương Anh không còn định chi tiền để Ninh Chi tiếp tục học nhạc.
Tuy nhiên, Ninh Chi bẩm sinh đã có năng khiếu âm nhạc. Điều này khiến cô giáo dạy đàn rất tiếc nuối. Vốn là người yêu công việc giảng dạy, cô giáo đã nghĩ cách để miễn học phí cho Ninh Chi.
Mỗi tuần đến lớp, Ninh Chi đều đến sớm hơn một chút, phụ giúp hướng dẫn các bạn mới chưa có nền tảng coi như là thay cho học phí.
Hôm nay, cả lớp đang học bản "Thiên nga". Cô giáo đích thân biểu diễn một lần, sau đó giải thích kỹ thuật chơi cho cả lớp.
“Các em nhìn ngón cái bên tay trái của cô.” Cô giáo nâng cây cello lên: “Khi vuốt dây, không cần siết quá chặt.”
“Khúc dạo đầu bản này mang sắc thái trầm lắng, chất chứa nỗi buồn. Khi biểu diễn, các em cần đặt trọn cảm xúc của mình vào bản nhạc. Chỉ khi đó, người nghe mới thật sự cảm nhận được cái hồn của bài hát.”
“Được rồi, các em tự luyện một chút, cô sang lớp bên cạnh xem họ tập thế nào, lát nữa cô quay lại kiểm tra.”
Sau khi cô giáo rời đi, cả lớp bắt đầu luyện tập. Một số bạn chưa thành thạo liền đến hỏi Ninh Chi. Những lúc như vậy, cô luôn kiên nhẫn hướng dẫn từng người.
Luyện hơn hai mươi phút, đa phần ai cũng bắt đầu mỏi cổ, đau tay, có người đi uống nước nghỉ ngơi, có người thì tranh thủ lướt điện thoại một lát.
Khi Ninh Chi đang hướng dẫn cho một bạn nữ, cô nghe thấy tiếng mấy bạn bên cạnh thì thầm: “Anh chàng đứng ở cửa đẹp trai thật đấy. Từ nãy giờ cứ nhìn về phía lớp mình, không biết là đang nhìn ai nữa.”
“Nếu lúc tan học mà anh ấy vẫn còn đứng đó, tớ sẽ ra xin số điện thoại. Nhưng nhìn anh ấy có vẻ hơi lạnh lùng, không biết có chịu cho không.”
“Cậu xinh như vậy, chắc chắn người ta sẽ cho thôi.”
Ban đầu Ninh Chi chẳng để tâm, nhưng theo phản xạ vẫn quay đầu liếc một cái, ánh mắt thoáng chốc trở nên ngơ ngẩn.
Lớp học đàn nằm đối diện đường lớn, một mặt tường là cửa kính trong suốt, có thể nhìn rõ cả trong lẫn ngoài. Đã là đầu thu, hàng bạch quả hai bên đường bắt đầu rụng lá, ánh chiều tà rực rỡ phủ lên không gian sắc vàng ấm áp.
Dưới bóng cây nhỏ trước lớp, một thiếu niên cao lớn, khuôn mặt góc cạnh, môi mím chặt, mắt hẹp dài ánh lên màu đen thẳm.
Anh đứng đó, lặng lẽ, im lặng, chờ đợi.
Đã rất lâu rồi, anh vẫn luôn như vậy... đứng bên ngoài, chờ cô.