Hạt giống mối tình đầu của bạn học Trương Huy còn chưa kịp nảy mầm đã chết héo.
Mấy viên cà phê đắng ngắt trong tay bị anh tức giận ném vào thùng rác. Ăn cà phê đắng làm gì, cuộc đời nát bét này còn đắng hơn cà phê gấp mấy lần!
Bên kia, dưới bóng cây long não, Ninh Chi và Diêu Thanh Thanh cũng đã thấm mệt sau khi chơi cầu lông. Hai người trải mấy tờ khăn giấy bên cạnh bồn hoa rồi dựa vào nhau ngồi xuống nghỉ.
“Chi Chi, cậu nhìn mấy nam sinh ngồi cạnh xà đơn kìa. Nãy giờ lúc mình chơi cầu lông, ánh mắt họ cứ dính lấy người cậu.”
Nghe vậy, Ninh Chi liếc mắt nhìn qua chỗ xà đơn, quả nhiên thấy vài nam sinh đang nhìn về phía này.
Nhưng cô cũng chẳng để tâm. Ở nơi công cộng đông người, người khác nhìn cô thì cô cũng chẳng quản được.
Diêu Thanh Thanh phấn khích nói: “Tớ cá là lát nữa kiểu gì cũng có người chạy lại xin số điện thoại hoặc WeChat của cậu.”
Ninh Chi khẽ nhíu mày.
Cô không thích có người chủ động tiếp cận mình. Mỗi lần từ chối ai đó, cô đều phải suy nghĩ làm sao để giữ thể diện cho đối phương, vừa phải dứt khoát lại vừa không quá phũ phàng, nghĩ thôi đã thấy mệt mỏi.
Thấy bộ dạng cô như vậy, Diêu Thanh Thanh lại cảm thấy vui vui.
Đừng nhìn vẻ ngoài ngoan ngoãn hiền lành, gặp ai cũng mỉm cười ngọt ngào, nhìn chẳng có chút gì lạnh lùng. Nhưng thực tế thì, siêu, siêu, siêu khó theo đuổi!
Mới khai giảng chưa được bao lâu, Ninh Chi đã bị một nam sinh để ý theo đuổi. Ngày hôm sau, hộc bàn của cô đầy ắp quà tặng.
Nam sinh kia nhà giàu, theo đuổi người ta cũng rất hào phóng. Socola toàn là hàng nhập khẩu, vòng cổ cũng là của Tiffany.
Vì vậy mà trong lớp có không ít bạn nữ ngưỡng mộ. Nhưng Ninh Chi thì hôm nào cũng vậy, đều không nhận. Mỗi sáng đến lớp, việc đầu tiên là mang quà trả lại.
Cứ thế giằng co hơn nửa tháng, nam sinh kia cuối cùng cũng không nhịn được.
Một buổi tối sau khi tan học, cậu ta chặn đường cô ở hành lang, cao giọng tỏ tình: “Tôi thực sự rất thích cậu! Rốt cuộc cậu muốn cái gì, chỉ cần nói với tôi, tôi đều cho cậu!”
Lúc ấy có rất nhiều người đứng xung quanh hóng chuyện. Ninh Chi suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Thật sự cái gì cũng được sao?”
Nam sinh nghe vậy, cứ tưởng mình hấp dẫn lắm, liền chống tay lên tường, làm ra vẻ rất đặc biệt, khóe môi cong lên kiểu ba phần cưng chiều bảy phần lãng tử: “Ừ, cái gì cũng được.”
Vừa dứt lời, cậu ta đã thấy cô gái nhỏ trước mặt nở nụ cười tươi, vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Sau đó là giọng nói mềm mại nhưng dứt khoát: “Vậy thì, tôi muốn sau này cậu đừng đến tìm tôi nữa, cũng đừng tặng quà nữa. Phòng học lớp tôi với lớp cậu không cùng tòa nhà. Ngày nào tôi cũng phải leo mấy tầng cầu thang để trả đồ, thực sự rất mệt.”
Nam sinh: “...”
Mấy bạn học đứng vây quanh xem kịch cười đến đau cả bụng.
Gần một năm trôi qua, vậy mà mỗi lần Diêu Thanh Thanh nhớ lại biểu cảm ngơ ngác hôm đó của nam sinh kia là lại cười suýt nghẹn.
Cô nàng cười xong thì tò mò hỏi Ninh Chi: “Chi Chi, rốt cuộc cậu thích kiểu nam sinh như thế nào?”
Dù nam sinh kia có hơi tự tin quá đà, nhưng ngoại hình không tệ, nhà có điều kiện, lại chịu chi, thế mà vẫn không lọt nổi mắt xanh của cô. Cậu ta cũng là mẫu người được nhiều nữ sinh trong trường âm thầm thương thầm nhớ đấy chứ.
Đánh xong một hiệp cầu lông, tóc đuôi ngựa của Ninh Chi hơi lỏng. Cô giơ tay, đầu ngón tay thon dài luồn vào tóc, buộc lại bằng dây buộc tóc: “Tớ chưa từng nghĩ tới chuyện đó.”
Diêu Thanh Thanh nhìn cô.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu lên làn da trắng hồng và chiếc cổ thanh mảnh của cô gái. Dưới cổ áo đồng phục, thấp thoáng xương quai xanh tinh xảo.
Dù mồ hôi nhễ nhại vì nóng, tóc mai ướt dính vào má, nhưng nhìn thế nào cô vẫn chẳng hề chật vật, trái lại còn xinh đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn.
Diêu Thanh Thanh bỗng nắm lấy tay Ninh Chi, bắt đầu tưởng tượng viển vông: “Nếu mà tớ cũng xinh như cậu thì nhất định tớ sẽ bắt đầu hẹn hò từ hồi cấp hai, mỗi tháng đổi một người, trở thành cao thủ tình trường luôn cho xem.”
Nói xong, cô nàng còn đắc ý rung đùi: “Thật là đáng tiếc, đáng tiếc!”
Ninh Chi nhìn biểu cảm khoa trương của cô bạn mà bật cười, mắt cong cong: “Tớ đã hứa với anh trai rồi, lên cấp ba sẽ không yêu sớm.”
Lúc đó, cô đứng trước mặt Trần Dã, giơ tay thề với trời đất và một hộp dâu tây đã rửa sạch: nếu cô dám yêu sớm trong ba năm cấp ba thì sau này mỗi lần ăn dâu sẽ bị rụng răng.
“Hả?” Diêu Thanh Thanh kinh ngạc: “Tớ nhớ cậu chỉ có một em gái, từ bao giờ lại có thêm anh trai vậy?”
Ninh Chi cười, giải thích: “Không phải anh trai ruột đâu. Anh ấy là hàng xóm, là người đã lớn lên cùng tớ từ nhỏ.”
Diêu Thanh Thanh ồ lên một tiếng, vẫn thấy khó hiểu: “Anh trai hàng xóm của cậu lạ ghê, lại còn quản luôn chuyện yêu đương của cậu, không cho cậu yêu sớm nữa chứ.”
Anh trai cô còn chẳng mấy quan tâm đến chuyện cô đã yêu ai chưa.
Nhưng Ninh Chi cũng chẳng lấy làm lạ, cô nói: “Anh ấy rất quan tâm tới tớ.”
“Ừm.” Diêu Thanh Thanh chống cằm nghĩ ngợi một lúc rồi lại hỏi: “Trước đây chắc cậu cũng được nhiều nam sinh tỏ tình lắm nhỉ, Chi Chi, cậu chưa từng rung động với ai sao?”
Ninh Chi còn chưa kịp trả lời, thầy thể dục đã thổi còi, cắt ngang cuộc trò chuyện của các cô.
“Cả lớp tập hợp, điểm danh lần cuối rồi giải tán.”
Học sinh đứng đầu mỗi hàng bắt đầu đếm số, sau đó lần lượt đến người thứ hai, thứ ba... Đến lượt Ninh Chi, cô hơi lơ đãng, hô số thứ tự của mình chậm mất nửa nhịp.
Hồi còn học năm nhất, đã có không ít người đưa thư tình cho cô. Có người đưa thẳng trước mặt, có người thì lén lút để vào ngăn bàn.
Nhưng động lòng, hình như chưa lần nào.
Lần cô từ chối cậu nam sinh nổi tiếng trong trường, mấy cô bạn cùng lớp thân thiết cứ trêu chọc mãi. Họ nói cô không phải “team mê trai đẹp”, chứ cái cậu kia vừa đẹp trai vừa nhà giàu, người người mến mộ, thế mà cô lại thẳng thừng từ chối. Cái mặt đó, nhìn qua là thấy có tương lai rồi!
Khi đó Ninh Chi còn thấy khó hiểu, cậu ta thực sự đẹp trai đến vậy sao? Cô thấy cũng bình thường thôi.
So về ngoại hình, Trần Dã còn đẹp trai hơn nhiều.
Lúc Ninh Chi đang học thể dục thì bên kia, Trần Dã đang học tiết tiếng Anh.
Mới được mười phút, giáo viên tiếng Anh đã phát cáu vì đám nam sinh trong lớp cứ nghịch ngợm không chịu yên.
Máy chiếu vẫn còn bật, các từ mới tiếng Anh hiện rõ trên màn hình. Dưới lớp, học sinh mỗi người một việc: người ngủ, người chơi bài, người cắm cúi chơi game... chẳng ai màng đến bài vở.
Thậm chí có mấy cô gái còn lấy điện thoại ra livestream. Ủy viên học tập đứng dậy dăm lần bảy lượt giữ trật tự, sau cùng cũng đành bó tay.
Cuối góc lớp, Tiết Bân, Thành Nhất Minh, Phó Khải đang tụm lại xem video ngắn.
Trần Dã từ lúc vào lớp đã nằm bò ra bàn ngủ. Đến khi chuông tan học vang lên thì anh cũng vừa tỉnh dậy.
Phó Khải thấy anh ngồi dậy liền ghé người qua, cười toe toét: “Anh Dã, em mới tìm được một bộ phim hay lắm. Anh xem thử đi, đảm bảo không thất vọng!”
Không cần đoán, Trần Dã cũng biết loại phim cậu ta nói là gì. Anh chẳng có hứng thú, thản nhiên từ chối: “Không cần.”
“Thật đó, anh xem thử đi, hấp dẫn lắm luôn.”
Trần Dã nhíu mày, vẫn không buồn nhìn, đưa tay định tháo tai nghe thì bất chợt nghe thấy tiếng trong video.
Tay anh khựng lại.
Giọng cô gái trong video có vài phần giống với giọng của cô gái nhỏ nhà anh.
Cô ấy đang gọi “anh trai”.
Giữa trưa trời còn nắng chang chang, đến tối đã đổ mưa như trút.
Trần Dã không đi chơi cùng đám bạn Tiết Bân mà một mình trở về nhà.
Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, bày biện đơn giản, chẳng mấy đồ đạc, cũng chẳng mang cảm giác của một nơi ở lâu dài.
Anh cởi phăng chiếc áo phông ướt sũng, vứt lên ghế sô pha rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Tắm xong, anh dùng máy sấy hong tóc một lúc, ánh mắt lại lơ đãng dừng trên chiếc điện thoại đặt trên giường.
Trong phòng không bật đèn. Ánh trăng dịu mát ngoài cửa sổ rọi vào, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt từ bồn rửa tay.
Anh ngồi ở mép giường, từng giọt nước từ mái tóc chảy xuống cổ, rồi len qua đường xương quai xanh, thấm vào ga giường màu xám, in thành một vệt nước nhạt.
Do dự một hồi, cuối cùng anh vẫn mở điện thoại, bấm vào đoạn video mà Phó Khải đã gửi.
Căn phòng tối om, anh nhắm mắt lại, lắng nghe giọng nói trong video, tưởng tượng ra hàng lông mày thanh tú và chiếc cổ trắng ngần của cô gái nhỏ nhà anh. Nhớ đến hình ảnh ống quần cô cuộn lên, để lộ đôi mắt cá chân trắng trẻo mảnh mai.
Không kìm được, hơi thở anh dần trở nên nặng nề.
Anh biết rõ tất cả chỉ là ảo tưởng, là hoang đường... nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi lòng mình, để mặc bản thân sa vào mớ hỗn độn ấy.