Chương 4: Xóa sạch

Ninh Chi nhẫn nhịn, nghĩ lại anh còn mua tinh dầu cho mình, cô thấy mình nên rộng lượng một chút, không nên vì chuyện nhỏ mà giận dỗi với anh.

Cô lại mở bài thi ra, tiếp tục suy nghĩ câu hỏi vừa rồi.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng đóng mở cửa sắt.

Ninh Chi ngừng viết, đóng nắp bút lại, bắt đầu thu dọn đồ vào cặp: “Chắc là ba em đã về.”

Nói xong, cô ôm cặp sách đứng lên, đôi mắt đen lúng liếng nhìn anh, có chút chờ mong hỏi: “Hôm nay sao anh lại quay về vậy? Sắp tới anh sẽ dọn về đây ở sao?”

“Không phải.” Trần Dã nói: “Anh quay lại để lấy một thứ.”

Ninh Chi “dạ” một tiếng, giọng đầy thất vọng.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, quay về nơi này thì được gì chứ. Khu này cũng cũ nát lắm rồi.

Quan trọng hơn là, miệng lưỡi thiên hạ chẳng bao giờ sạch sẽ, suốt ngày lôi chuyện ba anh ra bàn tán, lời ra tiếng vào nghe chối tai kinh khủng!

“Vậy thì...” Cô ngẩng đầu nhìn anh, hỏi tiếp: “Tháng 11 em sẽ thi đàn cello, anh có thể đến cổ vũ em được không?”

Lông mi cô cong cong, đôi mắt long lanh ánh nước, đặc biệt sáng. Nụ cười mềm mại, ngọt ngào, rất ngoan.

Những tưởng tâm tư giấu kín kia đã chết hàng ngàn hàng vạn lần, nay lại bất ngờ sống lại trong ánh mắt dịu dàng ấy.

Chưa cần biết rõ là ngày nào, Trần Dã đã gật đầu: “Được.”

Ninh Chi cong mắt cười vui vẻ, vẫy vẫy tay với anh: “Vậy em về trước đây.”

“Chờ đã.” Trần Dã gọi cô lại, cúi xuống lấy một cái túi khác đưa cho cô.

Ninh Chi tò mò mở túi ra, bên trong đầy những viên kẹo đủ màu và các loại socola.

“Biết mình bị hạ đường huyết thì phải ăn uống đúng giờ. Trên người lúc nào cũng để sẵn mấy viên kẹo này, đừng để ngày nào đó lại ngất xỉu trên đường.”

“Vâng!” Ninh Chi gật đầu, cười tươi, giọng ngọt ngào: “Cảm ơn anh Trần Dã!”

Trần Dã vươn tay, theo phản xạ muốn xoa đầu cô như trước.

Nhưng tay mới đưa được nửa chừng lại rụt về, đút vào túi quần.

Đối với cô, anh không còn là người anh hàng xóm ngày xưa nữa, nên cũng không thể quá thân thiết.

Anh hất cằm: “Được rồi, mau về đi.”

Buổi tối hơn mười một giờ, Ninh Chi vẫn đang ngồi làm bài tập trong phòng. Đây vốn là phòng được sửa từ kho chứa đồ, mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, cách âm cũng không tốt.

Khi đang vùi đầu giải bài hàm số, cô mơ hồ nghe thấy tiếng ba mẹ nói chuyện ở phòng bên cạnh.

Ninh Húc Thăng cất giọng nịnh nọt nói với Trương Anh: “Bà xã à, tháng này cho tôi thêm hai trăm đi. Tối nay tôi trực ca, lỡ chơi vài ván bài với mấy người kia nhưng vận may không tốt, thua sạch hết tiền rồi.”

Trương Anh cao giọng, bén nhọn và chói tai: “Tiền đưa cho ông rồi thì trong nhà tính sao? Tôi nói với ông bao nhiêu lần rồi, đừng có chơi bài nữa, càng nói ông càng không nghe. Lương tháng được ba ngàn, vài ván là sạch túi!”

“Tôi đảm bảo! Tháng này tôi thật sự không chơi nữa. Nhưng dù sao bà cũng phải cho tôi chút tiền mua thuốc chứ.”

“Một trăm, không hơn.” Giọng Trương Anh cứng rắn.

“Được rồi, được rồi.” Ninh Húc Thăng cười ha hả: “Một trăm thì một trăm.”

Trương Anh lại bắt đầu lải nhải: “Giờ giá cả leo thang, cái gì cũng đắt. Nhà mình bốn người, tiêu đâu cũng thấy thiếu. Một thời gian nữa tôi còn định đăng ký lớp dạy piano cho Mạt Mạt, rồi còn phải mua đàn nữa.”

Ninh Húc Thăng do dự: “Con bé mới học mẫu giáo, học piano sớm quá không? Hơn nữa cái đàn piano đâu phải rẻ.”

“Con nhà người ta đều học cả rồi, tại sao con mình lại không? Ông muốn để Mạt Mạt thua ngay từ vạch xuất phát à? Cuối cùng không đỗ đại học, rồi giống ông, nửa đời chẳng nên cơm cháo gì.”

Ninh Húc Thăng im bặt, chỉ còn tiếng Trương Anh lải nhải tiếp: “Lại nói, lẽ ra hồi trước chúng ta không nên đến cô nhi viện nhận nuôi con bé Ninh Chi. Số tiền tiêu cho nó mấy năm nay mà để dành lại, giờ cho Mạt Mạt thì tốt biết bao.”

“Ai da, bà nói nhỏ thôi.” Ninh Húc Thăng nhỏ giọng khuyên: “Hồi đó mình lấy nhau bao nhiêu năm vẫn chưa có con, bác sĩ bảo khả năng mang thai thấp, nên mới đi nhận nuôi.”

“Hơn nữa, lúc mới đón con bé về, bà chẳng thích nó lắm sao? Thêm một đứa con gái, sau này có đứa hiếu thuận, chẳng phải cũng tốt à?”

Trương Anh hừ lạnh một tiếng: “Dù gì cũng không phải do tôi sinh ra, sao mà bằng được máu mủ ruột rà? Nói không chừng sau này nó lớn cánh, bay đi mất tiêu!”

Tay cầm bút của Ninh Chi khựng lại, mực từ ngòi bút kéo một đường đen nguệch ngoạc trên giấy.

Cô thở ra một hơi, lấy trong ngăn kéo ra một chiếc mp3 nhỏ, cắm tai nghe vào.

Chiếc mp3 này là quà sinh nhật Trần Dã tặng cô, các bài hát bên trong cũng là do anh tải cho.

Dù những bài đó giờ ít người nghe, nhưng giai điệu và ca từ vẫn ngọt ngào, dễ chịu như cũ.

Cô lại lấy trong túi ra một viên kẹo, bóc vỏ cho vào miệng, là vị dâu – rất ngọt, ngọt lịm.

Cúi đầu, tiếp tục làm bài tập.

*

Sau giờ nghỉ trưa thứ sáu, tiếng chuông "ring ring ring" vang lên, giáo viên thể dục bước lên bục giảng, cuộn cuốn sách đập vài cái vào bảng đen.

“Đứng dậy, đứng dậy mau! Tiết sau học thể dục đấy, các trò mau ra sân tập trung đi!”

Không ít bạn học vừa mới chợp mắt được chút đã bị dựng dậy, nghe vậy liền tỉnh táo hơn hẳn.

“Cảm tạ đất trời, hôm nay thầy thể dục cũng mở cửa buôn bán rồi.”

“Tớ chỉ sợ thầy Vương lại cầm bài thi toán vào rồi nói thầy thể dục không khỏe, tiết này học toán tiếp.”

“Thôi dừng lại ngay! Lưu Siêu cậu đừng nói nữa kẻo đúng thật đấy, đi lẹ đi, đừng để thầy Vương chặn ngay hành lang.”

Đám con trai kéo nhau chạy như bay. Đám con gái thì từ tốn hơn, lục lọi ngăn bàn lấy kem chống nắng, bôi mấy lớp lên mặt rồi mới tay trong tay rời khỏi lớp.

Ninh Chi phụ trách khóa cửa. Chờ các bạn học đều ra hết, cô mới buông bút, quay sang nói với Diêu Thanh Thanh: “Đi thôi, chúng ta cũng xuống luôn.”

Diêu Thanh Thanh liếc ra cửa sổ nhìn trời nắng chang chang, thở dài não nề: “Trong cái thời tiết nóng chết người thế này, tớ thà ngồi trong lớp chịu bài toán hành hạ còn hơn là ra sân thể dục mà cười.”

Ninh Chi bật cười. Diêu Thanh Thanh vừa xịt kem chống nắng khắp mặt vừa than: “Nếu hôm nay bị nắng thì cả tháng nay tớ ăn cà chua coi như đổ sông đổ biển.”

Thực ra Diêu Thanh Thanh trông khá xinh, chỉ là da hơi ngăm đen một chút. Hè vừa rồi, cô ấy đọc được trên mạng bảo ăn cà chua sẽ trắng da, thế là mỗi ngày đều mang theo ba quả cà chua lớn, sáng trưa chiều mỗi buổi một quả, ăn đến phát ngán thì thôi.

Ninh Chi an ủi: “Không sao đâu, chờ thầy điểm danh xong, chúng ta tìm chỗ có bóng cây mà ngồi. Ít tia tử ngoại, nắng cũng không chiếu tới.”

Chuông vào lớp lần hai vang lên, thầy thể dục từ phòng thiết bị đi ra. Trên sân, có nam sinh đùa giỡn: “Thầy ơi, ba ngày thì hai ngày thầy bệnh, so với bạn Lâm còn yếu hơn nha.”

Thầy thể dục mới tốt nghiệp không lâu, cao cao gầy gầy, tuy không hẳn đẹp trai nhưng khí chất dễ chịu, thường xuyên chơi bóng với học sinh nên rất gần gũi.

Nghe vậy, thầy cười bất đắc dĩ: “Thầy hết cách rồi, giáo viên toán lớp các em mạnh quá, muốn thầy bệnh là thầy phải bệnh thôi.”

Cả đám học sinh phá lên cười.

Sau vài câu đùa qua lại, thầy điểm danh, cho mọi người khởi động rồi phân công vài người đi mượn dụng cụ thể thao.

Ninh Chi và Diêu Thanh Thanh đăng ký mượn một bộ vợt cầu lông, chọn chỗ có bóng cây to nhất để chơi.

Hai người chơi gần xà đơn. Một lúc sau, vài nam sinh lớp 10 đi tới, cầm theo một cây bóng chày.

Lớp 10 khác với các lớp khác ở chỗ: học sinh phần lớn vào trường bằng tiền, học kém, giáo viên nhiều lúc cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Đám nam sinh vừa trốn tiết tiếng Anh xuống sân chơi bóng rổ. Nhưng trời quá nắng, sân lại không có bóng cây, chơi chưa bao lâu đã chịu không nổi.

Đi đến gần xà đơn ngồi nghỉ, ánh mắt vài người bị thu hút bởi Ninh Chi đang chơi cầu lông.

Cô gái nhỏ, gương mặt thanh tú, đôi mắt to như biết nói, xinh như búp bê. Khi chơi, mái tóc đuôi ngựa cứ vung vẩy dưới ánh mặt trời, trông vừa thanh thuần vừa hoạt bát, nhìn vô cùng bắt mắt.

Trương Huy đứng trong đám nam sinh cảm thấy tim đập loạn xạ, hận không thể chạy ngay ra hỏi số. Hắn đập tay lên cột sắt:

“Tao quyết định rồi, tan học tao sẽ xin ID WeChat của cô ấy. Chúng mày nói xem, sau này bọn tao có con thì mua nhà ở đâu thì tiện hơn?”

Cả đám: “...”

Một nam sinh bình tĩnh lên tiếng: “Là anh em tốt, tao khuyên thật, đừng tìm đường chết.”

Trương Huy: “?”

Nam sinh kia nói tiếp: “Mày biết Trần Dã không?”

Tuy mấy tên kia không học hành giỏi giang gì nhưng cái tên Trần Dã cũng từng nghe qua ít nhiều, đồng loạt gật đầu.

Nam sinh nói: “Cô gái kia tên là Ninh Chi. Trần Dã chính là anh trai của cô ấy. Không phải họ hàng ruột thịt nhưng bảo vệ còn hơn người thân.”

Cả đám: “?”

Một cô gái trông dịu dàng ngọt ngào thế mà lại có ông anh trai bá đạo dữ vậy sao?

Nam sinh kia kể tiếp: “Tao học cùng lớp với Ninh Chi hồi cấp hai. Hồi ấy mấy đứa con gái bắt đầu mặc áσ ɭóŧ rồi, có thằng bạn tao đứng sau Ninh Chi định cởi khuy áo của cô ấy...”

Cả đám nín thở.

“Sau đó, đầu nó suýt rơi khỏi cổ vì Trần Dã luôn đấy!”

Cả nhóm: “...”

Mọi ánh mắt đổ dồn nhìn về phía nam sinh kia, không lẽ cái thằng bạn đó chính là mày?

Trương Huy nuốt nước bọt, ánh mắt vẫn dán vào cô gái nhỏ xinh đẹp đang chơi cầu lông.

Hắn nhát gan nhưng vẫn không cam lòng: “Tao chỉ muốn hỏi số điện thoại thôi, cũng đâu có làm gì quá đáng. Không phải giống mày trước kia... đùa giỡn con gái nhà người ta, chắc không sao đâu nhỉ?”

Nam sinh suy nghĩ rồi gật đầu:

“Cũng đúng... Nhưng theo cách nhìn của Trần Dã thì kiểu gì cũng là ảnh hưởng đến việc học của em gái ảnh. Cùng lắm bị đánh một trận.”

Cậu ta dừng một chút, cười khổ: “Yên tâm, cũng sẽ không thảm như tao đâu. Tao hồi đó bị đánh nằm bẹp giường nửa tháng.”

Trương Huy: “...”