Một giây, hai giây, ba giây.
Không ai lên tiếng, bầu không khí lặng ngắt, xấu hổ giằng co.
Trên lầu không biết nhà ai mở tivi âm lượng quá lớn, tiếng cãi vã giữa mẹ chồng nàng dâu trong phim vang vọng rõ mồn một.
Trần Dã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào quen thuộc, trong lòng bỗng dưng cảm thấy bối rối. Anh cúi đầu xuống, nhìn thấy bàn tay nhỏ của cô đang nắm chặt, một góc vỏ viên kẹo sữa thò ra ngoài.
Ninh Chi từ nhỏ đã có sức khỏe không tốt, lượng đường trong máu thấp. Nếu đói hoặc nghỉ ngơi không đầy đủ sẽ dễ bị choáng. Vì vậy trong cặp hay túi áo của cô lúc nào cũng có vài viên kẹo.
Tính từ lúc chiều tối gặp nhau đến giờ, cô đã ngồi ngoài cửa hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Khu chung cư cũ này nhiều muỗi, ánh mắt anh dừng lại trên cánh tay trắng trẻo của cô, đã lấm tấm mấy vết muỗi đốt đỏ ửng.
Anh cau mày: “Không mang chìa khóa?”
Ninh Chi ngẩng đầu lên nhìn anh. Cuối cùng anh cũng chủ động lên tiếng trước. Vậy là... chiến tranh lạnh có thể kết thúc rồi phải không?
Đôi má phồng phồng vì giận của cô xẹp xuống, cô mím môi, khẽ giải thích: “Chìa khóa nhà em buộc chung với chìa khóa lớp. Chiều nay em cho bạn trong lớp mượn, bạn quên trả lại rồi.”
Mỗi sáng Ninh Chi đều đến trường sớm, nên thường được giao nhiệm vụ mở cửa lớp. Chiều nay, trong giờ thể dục, một bạn nữ bị đau bụng do đến ngày đèn đỏ nên mượn chìa khóa để về lớp nghỉ. Sau đó cô bạn quên trả lại, mà Ninh Chi cũng quên đòi lại.
Tối nay ba cô trực ca đêm ở nhà máy, đến khoảng mười giờ mới về. Mẹ thì đưa em gái về ngoại, vì thế cô bị kẹt ở cửa một mình.
Ninh Chi định đứng lên, vì ngồi dưới đất nói chuyện với anh mãi cũng không tiện. Chỉ là do ngồi quá lâu, lại chưa ăn tối, nên vừa đứng lên đã thấy chân run run, suýt nữa thì ngã.
May mà Trần Dã tay nhanh mắt lẹ, kịp thời đỡ lấy cô. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc bị thu hẹp, cổ tay cô mảnh khảnh, nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lạnh.
Mùi thơm ngọt ngào hòa quyện với mùi hương cơ thể thiếu nữ lan tỏa trong không khí, len lỏi vào từng nhịp thở.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, trượt lên trượt xuống vài lần. Anh bất ngờ buông tay, lùi lại hai bước.
Ninh Chi không cảm thấy hành động của mình là vượt quá giới hạn. Từ nhỏ hai người đã cùng nhau lớn lên, nắm tay nhau không biết bao nhiêu lần. Thậm chí hồi còn bé, cô còn ngủ cùng giường với anh.
Cô không có anh trai, mà Trần Dã đối với cô lại thân thiết chẳng khác gì người anh ruột. Dù mới cãi nhau cách đây không lâu, tình cảm sâu đậm đó cũng chẳng thể thay đổi.
Trần Dã cúi đầu, ánh mắt anh chạm phải đôi mắt trong veo của cô, mềm mại, tin tưởng, hoàn toàn không hề phòng bị.
Cô hoàn toàn không biết những suy nghĩ bị đè nén, đầy tăm tối trong lòng anh.
“Vào nhà anh ngồi đợi đi.” Anh không nhìn cô, xoay người lấy chùm chìa khóa trong túi quần, bước đến cửa nhà đối diện.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên khe khẽ. Ninh Chi đứng sau nhìn thấy cái móc khóa hình chú chó corgi nhỏ treo trên chùm chìa khóa của Trần Dã - giống hệt cái cô treo trên cặp sách.
Trước đây anh còn tỏ ra chê bai, nói là trẻ con, giờ lại âm thầm treo theo. Khóe môi cô cong lên nhẹ nhàng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn, lửa giận trong lòng dịu lại phân nửa.
Căn nhà đã lâu không có người ở, vừa mở cửa liền bị mùi ẩm mốc khó chịu xộc thẳng vào mặt. Đồ đạc phủ đầy một lớp bụi mỏng.
Trần Dã bật đèn, rồi ra ban công mở hết cửa sổ cho thoáng. Sau đó anh đi tìm khăn lau, lau qua sofa và bàn trà, rồi bật điều hòa.
Trong khi anh bận dọn dẹp qua loa, Ninh Chi như một chiếc đuôi nhỏ, ôm cặp sách theo sau không rời.
Trần Dã quay đầu lại, bắt gặp dáng vẻ đó của cô, hơi sững người. Ngay sau đó, thấy cô tiến lại gần, chậm rãi đưa tay ra. Bàn tay nhỏ nhắn, sạch sẽ, đường vân rõ ràng, trong lòng bàn tay đặt một viên kẹo sữa trắng.
Anh ngẩng đầu nhìn cô.
“Chính là…” Ninh Chi mím môi, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi nói: “Hôm trước anh nói quá đáng lắm đó, nhưng mà... coi như hôm đó anh tâm trạng không tốt, em không trách nữa.”
“Vậy nên, mấy lời em nói, anh cũng bỏ qua đi nha. Đừng để bụng nữa. Em cho anh viên kẹo này, chúng ta lại như trước được không?”
Ánh mắt Trần Dã tối sầm, anh nhìn cô một lúc lâu, hai tay bên người khẽ siết lại. Cuối cùng, dưới ánh nhìn trong veo của cô, anh đưa tay ra nhận lấy viên kẹo.
Viên kẹo bị giữ lâu trong tay cô nên đã mềm, mang theo độ ấm bàn tay cô gái.
“Được rồi.” Anh nghe thấy chính mình đáp.
Ninh Chi bật cười, hai lúm đồng tiền nhỏ hiện lên rõ rệt trên gương mặt.
Trần Dã bỏ viên kẹo vào túi quần rồi đi vào bếp rửa tay. Tiếng nước ào ào vang lên, anh quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng yên tại chỗ.
“Bài tập làm xong chưa?” Anh hỏi.
“Chưa ạ.” Ninh Chi lắc đầu, thành thật đáp: “Vẫn còn bài toán chưa làm.”
“Ra sô pha làm đi.”
“Vâng.” Cô ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống, mở cặp sách.
Giấy nháp và đề toán được đặt lên bàn trà. Cô lấy bút chì ra từ túi đựng bút rồi bắt đầu làm bài.
Trần Dã rửa tay xong, cầm theo chai nước, đến bên cạnh cô ngồi xuống. Anh bật điện thoại, tùy ý lướt màn hình, nhưng chẳng bao lâu lại quay sang nhìn cô.
Cô gái nhỏ cúi đầu, ngón tay mảnh khảnh cầm bút chăm chú viết viết, vẽ vẽ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Câu hỏi cuối trong bài trắc nghiệm hơi khó, cô nghĩ mãi không ra. Lúc nghiêng đầu trầm ngâm, vô thức cắn cắn đầu bút.
“Cộc cộc.” Bàn trà bị gõ hai cái.
Cô ngước lên nhìn, thấy Trần Dã đang nhíu mày: “Bao lớn rồi mà còn cắn bút? Không biết đầu bút bẩn lắm à?”
Giọng điệu chẳng khác gì một người ba đang dạy dỗ con gái. Ninh Chi cứ hay đỏ mặt khi bị nhắc nhở, đây là thói quen của cô từ nhỏ.
Dù bị nhắc nhở bao nhiêu lần nhưng cô vẫn không sửa được thói quen xấu này. Cô hơi ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn anh. Kết quả là anh lại nói: “Đầu cúi thấp như vậy, muốn bị cận sao?”
Ninh Chi: “...”
Điện thoại trong tay anh vang lên, Trần Dã ấn nút nghe: “Được, tôi xuống ngay đây.”
Cửa đóng lại. Ninh Chi nhìn theo bóng lưng của anh, chống khuỷu tay lên bàn rồi chống cằm thở phào nhẹ nhõm. Hai người họ như thế này thì chắc là làm hòa rồi chứ nhỉ?
Trả lời xong câu hỏi điền vào chỗ trống, có tiếng mở cửa, Ninh Chi đặt bút xuống, đứng dậy ra đón anh.
Trần Dã xách về một túi nilon to in logo McDonald’s.
Ban đầu Ninh Chi hơi đói nhưng vẫn trong mức chịu được, giờ vừa ngửi thấy mùi gà rán, hamburger và bánh trứng, cô không kìm được nuốt nước miếng.
Nuốt xong lại lập tức thấy xấu hổ.
Cô đi tới xem Trần Dã. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, trong mắt ánh lên ý cười.
Ninh Chi: “...”
Cả buổi tối mặt mũi lạnh tanh không cảm xúc, giờ cô vừa mất mặt cái là anh cười vui vẻ như vậy sao?
Trần Dã đặt túi xuống, đút tay vào túi quần, lấy ra một chai thủy tinh nhỏ màu xanh lá cây, đặt lên bàn: “Bôi xong rồi ăn.”
Ninh Chi rũ mắt xuống, hơi sững sờ nhìn anh. Không ngờ anh còn nhớ mua tinh dầu cho cô.
“Cảm ơn anh.”
Cô vặn cái nắp nhỏ, nhỏ hai giọt lên đầu ngón trỏ rồi nhẹ nhàng xoa lên vết sưng đỏ.
Cảm giác mát lạnh lan ra tức thì, chỗ muỗi đốt nhanh chóng hết ngứa.
Xoa xong cánh tay, Ninh Chi vén ống quần đồng phục màu đen lên, nhỏ thêm vài giọt tinh dầu rồi xoa vào chân.
Bắp chân lộ ra trắng nõn, gầy guộc mà thẳng tắp. Có một cảm giác mong manh yếu đuối đến lạ.
Trần Dã ngồi trên sô pha bên cạnh, trong đầu lại nhớ tới một lần trước đây, lúc Tiết Bân với đám bạn nói chuyện về mấy trò “chơi đùa bằng chân”, từng người đều hào hứng lấy điện thoại ra chia sẻ bộ sưu tập riêng.
Anh có liếc qua vài lần nhưng chẳng thấy hứng thú gì.
Vậy mà lúc này, cảnh trước mắt mang chút sắc khí ấy lại khiến anh lóa mắt, trong lòng bỗng trào lên vài ý nghĩ khó tả.
Ninh Chi xoa xong, cẩn thận đóng nắp lại, giữ nguyên ống quần cuộn lên.
Đôi chân trắng mịn ấy vẫn lộ ra, dưới ánh mắt rực lửa, nóng bỏng gần như tham lam của anh.
Cảnh tượng khiến đầu óc mơ màng.
Khi Ninh Chi ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp ánh mắt đen thẳm của anh.
“Sao vậy?” Cô chớp mắt, mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Không sao.”
Trần Dã cũng quay mặt đi rồi đứng dậy: “Bên ngoài nóng quá, anh đi rửa mặt. Em ăn trước đi.”
Rửa mặt bằng nước lạnh xong, anh quay lại phòng.
Sách vở trên bàn đã được dọn gọn gàng sang một bên.
Túi đồ anh mang về đã được mở ra, đồ ăn được bày sẵn trên bàn: hamburger, gà rán... nhưng cô gái vừa rồi còn chảy nước miếng vì đói giờ vẫn chưa động đũa.
Ninh Chi chống cằm bằng hai tay, hiển nhiên là đang chờ anh cùng ăn.
Trần Dã đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
Lúc này, Ninh Chi mới cầm một chiếc hamburger lên, cắn một miếng thật to. Đôi mắt cô lập tức sáng rực, tràn ngập hạnh phúc và mãn nguyện.
Trần Dã đã ăn từ trước nên không đói lắm. Anh cầm một chiếc hamburger lên ăn, rồi lại dừng.
Lấy điện thoại ra, anh ấn vào một trò chơi, bắt đầu chơi.
Trong lúc chờ trận đấu, ánh mắt anh vô thức liếc nhìn Ninh Chi.
Cô vẫn chăm chú ăn như trước, hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn của anh.
Cô còn dùng sốt cà chua có sẵn trong hộp để vẽ hình mặt cười tạo cảm giác “nghi thức”. Sau đó lấy khoai tây chiên, chấm chút tương cà, ăn thêm miếng bánh dứa, hai má nhỏ phồng lên.
Khóe môi Trần Dã cong cong, mỉm cười.
Ninh Chi ăn chậm rãi. Đến lúc cô ăn xong thì đã nửa tiếng trôi qua.
Cô dùng khăn giấy lau miệng, dọn qua đồ đạc trên bàn, gom rác vào túi nilon rồi buộc lại.
Quay đầu lại, Ninh Chi thấy Trần Dã đang cúi đầu chơi game, lông mi rủ xuống. Ánh đèn sợi đốt vàng ấm chiếu lên sống mũi cao, khiến đường nét khuôn mặt anh càng thêm sâu sắc.
Cô dịch người lại gần anh, nghiêng đầu muốn xem anh chơi game một chút.
Hương thơm dịu ngọt bất ngờ lan tới khiến Trần Dã sững lại.
Anh cảm nhận rõ hơi thở của cô, nhẹ nhàng mà có chút ngòn ngọt, len lỏi quanh cổ anh.
Vài sợi tóc mềm mại rơi xuống sau dái tai cô, khẽ cọ vào cổ anh như lông vũ, mềm đến nỗi hơi ngứa ngáy. Cảm giác ấy xuyên qua da thịt, len vào tận xương tủy.
Trần Dã thấy lòng phiền muộn, ánh mắt lại vô tình dừng lại nơi cổ cô gái gần ngay trước mặt.
Cái cổ trắng nõn mảnh mai, dưới ánh đèn nhàn nhạt giống như miếng đậu hũ non trắng mịn.
Anh chợt nảy ra ý nghĩ muốn... cắn một cái.
Trần Dã nhíu mày.
Cô gái này bao nhiêu tuổi rồi mà không có ý thức phòng bị gì hết?
Giữa đêm khuya như thế này, sao có thể tùy tiện lại gần con trai như vậy?
Cô thực sự coi anh là anh trai ruột à?
Ninh Chi đang vui vẻ xem màn hình điện thoại của anh, đột nhiên đầu bị đẩy ra.
Trần Dã xê người sát sang đầu sô pha bên kia, kéo khoảng cách với cô.
Cô khó hiểu, chớp chớp đôi mắt to thì chợt nghe anh nói: “Em ồn ào quá, ảnh hưởng đến việc anh chơi game.”
Ninh Chi: “Em có nói gì đâu mà.”
Cô ấm ức biện giải.
“...”
Trần Dã trầm mặc một lát rồi mở miệng:
“Hơi thở của em quá lớn.”
Ninh Chi: “?”
Đây mà là muốn làm hòa hả? Rõ ràng là đang tìm cớ để cãi nhau tiếp thì có!