Chương 1: Cãi nhau

Năm nay Nghi Thành nóng hơn mọi năm. Đến tận giữa tháng chín, cái nắng gắt cuối hè vẫn còn kéo dài dai dẳng.

Giữa trưa, từng đợt gió nóng hầm hập quét đến, tưởng chừng như nóng bức sắp thiêu rụi cả con người ta ra luôn rồi. Đến khi chạng vạng tối, nhiệt độ mới giảm đi một chút.

Ninh Chi ôm cặp sách vào lòng, đứng trước một cái cột điện trụi lủi chờ người. Đứng chờ có chút nhàm chán, cô liền hướng mắt nhìn mấy tờ quảng cáo dán chi chít trên cột điện. Nào là bẻ khóa thuê, thông cống thoát nước, tìm con cái thất lạc với số tiền chuộc lớn… một chữ cũng không bỏ sót. Cô nghiêm túc xem xong, thỉnh thoảng còn phát hiện vài lỗi sai chính tả trong các mẩu quảng cáo kia nữa.

Lẽ ra vào thời điểm này, Ninh Chi đang ngồi trên xe buýt số 221 để về nhà rồi.

Còn hôm nay cô vẫn đứng đây, mục đích là để chờ cô bạn cùng bàn - Diêu Thanh Thanh, đi bấm lỗ tai. Tiệm bấm lỗ tai kia rất nhỏ mà người bên trong lại đông, thế nên cô chỉ có thể đứng bên ngoài chờ bạn.

Ánh mắt cô lại ngước lên trên, dừng lại ở biển quảng cáo màu sắc rực rỡ đầu tiên.

“Vợ tôi không thể thụ thai vì sức khỏe yếu, tôi đang có nhu cầu tìm một cô gái xinh đẹp hiến cho một quả trứng. Gia đình chúng tôi xin được phép hậu tạ hai trăm ngàn nhân dân tệ. Số điện thoại liên lạc là 13725..."

Ninh Chi bất chợt nhíu mày rồi cô mở cặp lấy ra một cái bút màu đen. Cô kiễng chân, vươn cánh tay trắng nõn lên, dùng bút tô đè lên dãy số điện thoại kia đến mức không thể nhìn rõ con số nào được nữa.

Suy nghĩ một chút, cô lại bôi đen cả số điện thoại của phú bà tìm con kia.

Xong việc, Ninh Chi bỏ lại bút vào cặp sách, nhàm chán mà nhìn khắp nơi xung quanh.

Con phố này cách trường học của cô mấy trạm xe buýt nhưng nó cách trường dạy nghề của Trần Dã tương đối gần, không biết có thể vô tình gặp phải anh không.

Chắc là sẽ không trùng hợp như thế được chứ.

Vai cô trùng xuống, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đang suy nghĩ lung tung thì một bóng đen đột nhiên chắn ngang trước mặt cô, Ninh Chi ngẩng đầu lên nhìn liền bắt gặp một cậu thanh niên đang mỉm cười nhìn mình.

Cậu ta nhuộm tóc màu xanh lam rực rỡ, trên cổ đeo một sợi xích bạc, nhìn qua đã biết đây là thành phần xã hội bất lương không đứng đắn chút nào.

“Ôi chao, bạn học nhỏ!” Cậu ta cong môi, nở một nụ cười tự cho là vô cùng tuấn tú: "Tôi thấy em đứng ở đây một hồi lâu rồi, đang đợi ai đó sao?”

Bỗng dưng có người lạ bất ngờ xuất hiện, ban đầu Ninh Chi vốn không muốn để ý tới nhưng lễ giáo không cho phép cô hành xử bất lịch sự với người ta. Cuối cùng cô vẫn phải gật đầu một cái coi như lời chào hỏi.

Cậu ta cười rộ lên, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước: “Làm quen một chút nhé, tôi tên là Từ Phi. Em gái tên là gì thế?”

Ninh Chi không muốn trả lời người này chút nào, vừa đúng lúc cô trông thấy Diêu Thanh Thanh bấm lỗ tai xong đang bước ra khỏi tiệm.

“Tớ còn tưởng rằng sẽ rất đau cơ nhưng không ngờ chỉ như bị muỗi đốt ấy...” Diêu Thanh Thanh còn chưa kịp nói dứt lời đã bị Ninh Chi túm lấy kéo đi. Cô bạn thân hơi ngẩn người, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra cả: “Ninh Chi à, sao thế?”

Ninh Chi chưa kịp trả lời thì nam sinh kia đã tiến lên, trực tiếp chặn đường của hai cô gái: “Đừng vội mà, tôi dẫn hai em đi chơi nha.”

Cậu ta nở nụ cười đắc ý: “Vùng này là địa bàn của tôi mà."

Nói xong, cậu ta duỗi tay định nắm lấy tay Ninh Chi. Nào ngờ còn chưa kịp chạm vào thì đột nhiên có một cái gì đó đập mạnh vào bàn tay cậu ta, đau đến mức khiến cậu ta phải co rụt tay lại.

"Keng, lạch cạch..." Âm thanh nặng nề vang lên cũng là lúc lon Pepsi rơi xuống đất, lăn thẳng về phía trước. Cuối cùng mới dừng lại cạnh đôi giày thể thao màu đen của cậu thiếu niên.

Ninh Chi đảo mắt nhìn qua. Thiếu niên ấy cắt đầu đinh, dáng người cao dáo, anh mặc áo thun đen để lộ cánh tay rắn chắc, thon gọn.

Lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại, vẻ ngoài trông có hơi lạnh lùng.

Từ Phi chửi tục một tiếng, quay đầu sang định chửi tên vừa ném lon nước vào mình thì chợt nghẹn họng.

Từ Phi cũng học ở trường dạy nghề gần đây. Mà ở trường dạy nghề ấy, không ai không biết đến Trần Dã.

Trần Dã không phải là kiểu đại ca côn đồ dương oai tác quái mà ngược lại, anh là người rất ít nói. Nhưng một khi đã chọc đến điểm giới hạn của anh thì tất cả đều có kết cục thảm hại như nhau.

Trần Dã xuống tay vô cùng tàn nhẫn, đúng kiểu liều mạng như không muốn sống nữa vậy.

Anh bước lại gần, cúi đầu nhìn Từ Phi. Cánh môi mỏng khẽ nhếch, giọng nói nặng nề, trầm khàn lại lạnh lùng vang lên: “Còn không cút, muốn chết?”

Từ Phi sợ đến mức rùng mình một cái.

Đồng thời trong lòng cũng vô cùng hoang mang. Cậu ta chỉ định trêu chọc mấy cô gái này một chút, ai ngờ lại chọc trúng Trần Dã cơ chứ.

Trong ấn tượng của cậu ta thì người này vốn không phải kiểu hay xen vào chuyện của người khác!

Nhưng Từ Phi cũng không dám hỏi thêm gì, lập tức nghe lời bỏ chạy.

Lúc này, Trần Dã mới rũ mắt liếc nhìn gương mặt của Ninh Chi, thế nhưng anh chỉ dừng lại vài giây rồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

Một lời cũng không nói, anh nhấc chân rời đi.

Hai má Ninh Chi hơi phồng lên, trong lòng vừa tức giận lại có chút ấm ức.

Thái độ gì vậy chứ? Chẳng phải chỉ là cãi nhau một chút thôi sao? Anh thật sự muốn coi cô như người xa lạ à?

Đúng lúc này, lại có vài nam sinh bước ra từ quán net, đi tới.

Rõ ràng đây là một nhóm bạn với Trần Dã, mấy người khoác vai nhau vừa cười nói vừa đi về phía anh.

Khi đi ngang qua Ninh Chi, ánh mắt của mấy người bọn họ bất giác dừng lại trên gương mặt cô một lúc.

Đều là nam sinh tầm mười bảy, mười tám tuổi chẳng có sức đề kháng trước các cô gái xinh xắn, huống chi cô gái này lại quá đỗi xinh đẹp.

Cô mặc đồng phục học sinh mùa hè màu xanh trắng, tóc buộc đuôi ngựa rất cao, khí chất sạch sẽ, trong trẻo, hoàn toàn không hợp với khung cảnh ồn ào xung quanh.

Thực sự giống như một tiểu tiên nữ vậy.

“Ê, sao càng nhìn cô gái này càng thấy quen mắt nhỉ? Hình như tôi từng gặp ở đâu rồi thì phải.” Tiết Bân nghi hoặc lẩm bẩm.

“Cậu thôi đi, cái kịch bản "trông quen mắt" để tán tỉnh ấy lỗi thời từ hồi 2G rồi! Ha ha ha…”

“Không đùa đâu! Tớ thật sự cảm giác đã gặp cô ấy ở đâu đó rồi!” Tiết Bân cứng đầu, vò đầu bứt tai mãi vẫn không nghĩ ra nên bèn chạy đến chỗ Ninh Chi: “Tôi nhìn cô thấy thật sự rất quen. Cô có nhớ chúng ta từng gặp nhau ở đâu không?”

Ninh Chi ngơ ngác lắc đầu.

Tiết Bân gãi đầu, mái tóc sắp bị cậu ấy vò đến rối tung thì bỗng nhiên trong đầu chợt lóe sáng.

Khoảng nửa năm trước khi cả nhóm tụ tập ở tiệm net “đại khai sát giới” trong game thì Trần Dã bất ngờ treo máy, cầm điện thoại vội vã rời khỏi.

Đêm đông hôm đó cực lạnh, ngoài trời mưa gió bão bùng mà Trần Dã cầm ô lao thẳng vào màn mưa. Tiết Bân thấy lo cho anh nên cũng vội chạy theo.

Chạy lòng vòng mấy con phố, cuối cùng cũng dừng lại trước một quán cơm mà trưa hôm đó cả bọn từng vào ăn. Đợi một lát đã thấy nhân viên phục vụ đưa cho Trần Dã một cái ví. Nhân lúc Trần Dã mở ví kiểm tra, Tiết Bân vô tình liếc nhìn vào bên trong.

Trong ví chẳng có bao nhiêu tiền, đến cả tiền gọi xe taxi cũng không đủ nhưng có một tấm ảnh khiến cậu ấy nhớ mãi.

Ảnh chụp một cô gái trông như đang học cấp hai, cô mặc váy liền màu xanh lá, tóc buộc đuôi ngựa, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, gương mặt còn phảng phất nét trẻ con xinh xắn, thanh thuần, hai má lúm đồng tiền hiện rõ như in.

“A! Tôi nhớ ra rồi! Tôi từng thấy ảnh của cậu trong ví của anh Dã…”

Còn chưa kịp nói hết câu, một cú đạp thẳng vào đùi đã khiến cậu ấy ngậm miệng lại. Giọng điệu nam sinh lạnh lùng vang lên có phần cảnh cáo: “Nói nhiều thế, còn muốn đi chơi bida không?”

“….” Tiết Bân lập tức im bặt.

Sắc trời dần tối hẳn, Ninh Chi và Diêu Thanh Thanh đi về phía trạm xe buýt.

Suốt dọc đường, Ninh Chi có hơi trầm mặc.

Diêu Thanh Thanh cứ nghĩ cô bị tên côn đồ ban nãy dọa sợ nên cũng không lấy làm lạ.

Còn Diêu Thanh Thanh vẫn đang mải nghĩ đến nam sinh vừa hùng hổ xông ra giúp đỡ, dáng người cao lớn, gương mặt tuấn tú thật sự khiến người ta không thể rời mắt.

Anh còn mang khí chất lạnh lùng, dứt khoát, rõ ràng trông anh còn đẹp trai hơn đám nam sinh suốt ngày đi tán tỉnh con gái trong trường rất nhiều!

“Thanh Thanh.”

Diêu Thanh Thanh vẫn còn đang mơ màng nghĩ tới gương mặt điển trai đến dọa người kia, đến khi nghe thấy Ninh Chi gọi mình mới quay đầu lại: “Hả, gì thế?”

Ninh Chi nhìn cô, đôi mắt hạnh lộ rõ vẻ bối rối: “Nếu như cậu cãi nhau với ai đó mà người ta từ chối nói chuyện với cậu... thì cậu sẽ làm thế nào để làm hòa?”

“Hả?” Diêu Thanh Thanh ngạc nhiên nhìn cô.

Lúc này, đèn đường đã được bật sáng, hai người vừa vặn đứng dưới một cột đèn.

Làn da Ninh Chi trắng nõn như gốm sứ, đôi mắt sáng trong tràn ngập vẻ buồn rầu, hàng lông mày thanh tú cũng khẽ nhíu lại.

Cái gọi là “mỹ nhân dưới ánh đèn” chính là đây chứ đâu. Ánh sáng vàng ấm áp phủ lên gương mặt mềm mại như ngọc của Ninh Chi khiến cô càng có vẻ yếu mềm dễ làm người ta động lòng.

Dù đã làm bạn cùng bàn hơn một năm nhưng trong khoảnh khắc đó, Diêu Thanh Thanh vẫn ngẩn người nhìn chằm chằm cô bạn thân của mình.

Đến khi lấy lại tinh thần, Diêu Thanh Thanh suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Nếu là con gái thì cậu có thể mua một món quà nhỏ, chủ động đưa cho người ta. Cậu cứ thử nói ngon ngọt vài câu thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Ninh Chi trầm ngâm gật đầu, lại hỏi tiếp: “Vậy nếu là con trai thì sao?”

“Nếu là con trai á?” Lần này, Diêu Thanh Thanh đáp rất gọn lỏn, chẳng cần suy nghĩ: “Vậy thì cậu mặc kệ anh ta đi!”

Ninh Chi: “...”

Nhìn tiểu mỹ nhân dưới ánh đèn đường, ánh mắt Diêu Thanh Thanh lộ vẻ kiên định.

Cô ấy nghiêm túc trả lời: “Ninh Chi, cậu xinh xắn dễ thương như vậy mà người ấy dám cãi nhau rồi giận dỗi với cậu ư? Thế thì chắc chắn người đó bị mù rồi! Không mù thì chắc chắn cũng là đồ ngốc!”

“Từ nhỏ mẹ tớ đã không cho tớ chơi với mấy đứa ngốc. Cậu cũng thế, đừng để ý tới kẻ ngốc làm gì!”

Ninh Chi: “...”

“Nhưng mà…” Hai má Diêu Thanh Thanh đỏ ửng, có chút ngại ngùng: “Nếu như nam sinh đó cũng chính trực, dũng cảm, lại đẹp trai như anh trai vừa rồi thì cậu cứ rộng lòng tha thứ một lần đi.”

“Dù sao thì đẹp trai như vậy... có ngốc một chút cũng chẳng sao đâu!”

Ninh Chi: “...”