Chương 7

Khoảng cách giữa hai người quá gần, Vọng Nguyệt Thanh Hạ theo bản năng lùi lại một bước, định tránh xa đối phương. Nhưng còn chưa kịp xoay xở, một tiếng gầm gào thê lương đã xé toạc bầu không khí. Cô khựng lại, theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh.

Trong con hẻm tối phía xa, vô số sinh vật mang hình hài dị dạng đang trừng trừng nhìn cô với đôi mắt đỏ như máu. Ánh mắt bọn chúng lóe lên sự hưng phấn quái dị, như đã chờ đợi giây phút này từ lâu.

Chỉ ba giây sau khi đối mặt, con thú đứng đầu bật nhảy, không cần suy nghĩ mà lao thẳng về phía cô. Mùi hôi thối tanh tưởi từ cơ thể nó ập thẳng vào mặt, khiến cô rùng mình.

Ngay lúc Vọng Nguyệt Thanh Hạ nghĩ rằng lần này chắc chắn không thoát được…

"Đoàng!"

Tiếng súng sắc bén vang lên, chấn động bên tai, khiến cô choáng váng. Cô sững người, một lúc sau mới buông tay khỏi tai, trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh quay đầu lại.

Dưới ánh trăng lờ mờ, một thiếu niên với gương mặt lạnh lùng mà xinh đẹp chậm rãi ngẩng đầu. Ngón tay trắng bệch được bọc trong lớp găng tay da đen siết chặt khẩu súng. Ánh mắt thờ ơ, vẻ mặt bình thản như thể gϊếŧ chóc chỉ là thói quen thường ngày.

Anh ta khẽ bóp cò. Viên đạn bạc lao vυ"t ra, bay thẳng vào giữa trán con quái vật.

Tiếng rú thảm thiết vang lên. Cơ thể con thú quằn quại vài giây, rồi đổ gục xuống, nhanh chóng hóa thành một vũng bùn đen bốc mùi kinh tởm.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Vọng Nguyệt Thanh Hạ chưa kịp phản ứng. Chỉ một giây sau, cô cảm thấy sống mũi đau nhói - đầu đập mạnh vào l*иg ngực rắn chắc của ai đó.

Thiếu niên kia không chút do dự, ôm chặt lấy cô. Giọng anh ta lạnh lùng, khàn khàn, dễ nghe nhưng cũng vô cùng xa cách: "Đừng động đậy."

Trữ Ức thản nhiên nói tiếp: "Phía sau còn nữa."

Gì cơ?

Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngơ ngác ngẩng đầu, theo bản năng quay lại nhìn.

Chỉ thấy vầng trăng sáng vừa rồi đã biến mất, bầu trời bị bao phủ bởi một lớp mây dày đặc. Nhưng nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra đó không phải mây, mà là một bầy quái vật đang bám kín trên mái nhà cao tầng.

Tất cả đều nhìn chằm chằm về phía cô, ánh mắt tham lam, đỏ rực, như sắp lao xuống xé xác con mồi.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ lập tức hiểu ra, vội vã trốn về phía sau thiếu niên xa lạ, rụt rè hỏi nhỏ: "Ở đây sao lại có nhiều quái vật như vậy?"

Trữ Ức chẳng thèm liếc cô một cái, giọng điệu lạnh tanh: "Đừng giả ngu. Chính cậu là người đã dẫn bọn chúng tới đây."

Cô...?

Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngơ ngác chỉ vào mặt mình, bối rối đến cực độ. Nhưng còn chưa kịp phản bác, từng đợt gió rít qua như gào thét.

Hàng loạt quái vật từ trên mái nhà đồng loạt nhảy xuống, dày đặc như đàn châu chấu che trời lấp đất.

Cơn ác mộng sắp sửa ập tới.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ bình tĩnh... nhắm mắt lại. Cô chắp tay, chuẩn bị tinh thần… để một lần nữa load lại game cuộc đời.

Ngay khoảnh khắc đó, hàng mi dài của thiếu niên lạnh lùng khẽ rung lên. Anh ta thì thầm: "Tới rồi."

Tới... cái gì?

Vọng Nguyệt Thanh Hạ hé mắt, đầu óc đầy dấu chấm hỏi.

Và rất nhanh, cô có được câu trả lời.

Lời anh ta vừa dứt, âm thanh ầm ầm vang lên.

"Đoàng!"

Một tràng pháo hoa nổ tung giữa đêm đen.

Vô số viên đạn từ trên cao rơi xuống như sao băng, tạo thành một khung cảnh vừa choáng ngợp vừa rùng rợn.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đám thú nhân đột biến đã bị tiêu diệt gần hết. Tiếng kêu rên vang vọng khắp không gian tối tăm.