Chương 6

Hơn trăm năm sau,

Vọng Nguyệt Thanh Hạ mở chiếc tủ ấy ra và tình cờ nhặt được một món công nghệ cao miễn phí.

Cô mừng rỡ như bắt được vàng, lập tức kích hoạt thiết bị và hoàn tất liên kết với 333.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Thanh Hạ mặc bộ đồ rách tả tơi, khí thế hừng hực đứng bật dậy. Vừa bôi tro lên mặt để ngụy trang, cô vừa hỏi: "333, khu dân cư gần nhất ở đâu?"

333 lập tức quét bản đồ khu vực xung quanh, giọng hồ hởi: "Ra cửa đi thẳng 300 mét, rẽ phải 1.000 mét nữa, sau đó rẽ trái thêm 2.000 mét là tới nơi!"

Nghe qua thì khoảng cách không quá xa. Vọng Nguyệt Thanh Hạ xoa đầu 333, khen lấy khen để: "Xịn xò ghê luôn á!"

Công nghệ quả thật thay đổi cuộc sống, trí tuệ nhân tạo đúng là tiện vô cùng. Cô ôm chầm lấy 333, cảm thấy ông trời cuối cùng cũng thương xót cho mình.

...

Thế nhưng...

Vừa bước ra khỏi cửa thư viện, cô liền nhận ra mình... sai to. Không chỉ sai, mà là sai bét nhè! Chiếc 333 này hoàn toàn không phải trí tuệ nhân tạo, mà là... trí tuệ nhân cách tệ.

Trước mặt cô bây giờ là một con sông dài hun hút, chạy thẳng tắp hơn hai nghìn mét. Vọng Nguyệt Thanh Hạ quay đầu lại, mặt không cảm xúc hỏi: "Đây là "đường" mà mày nói đó hả?"

333 gãi đầu bằng ngón tay máy, giọng lí nhí: "Tôi quét dữ liệu không sai… đi hướng này đúng là nhanh nhất để đến khu dân cư mà..."

Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngửa mặt lên trời thở dài. Trời ơi đất hỡi! Nhanh thì có nhanh, nhưng có đường đâu mà đi?!

Biết không thể trông cậy gì ở 333, Thanh Hạ đành thở dài quay lại thư viện để tính kế khác. Nhưng chưa kịp xoay người thì... một đám sinh vật hình người với tai thú, đuôi dài đã vây quanh cô.

Chúng chẳng cần thương lượng, lao thẳng vào truy sát.

...

Vài phút sau, Vọng Nguyệt Thanh Hạ vừa thở hồng hộc vừa nhảy tránh liên tục, hét lên: "Đám quái kia là cái gì vậy trời?!"

Sao lại có thứ sinh vật có hình người, đuôi nai, sừng bò, mắt nhện, chân ngựa thế kia chứ? Là quái vật à?!

333 cảm thấy có lỗi, vội cung cấp thông tin: "Chủ nhân, đó là lũ thú nhân bị đột biến thất bại."

Thú... nhân?!

Con người tương lai tiến hóa đến mức này rồi sao? Vọng Nguyệt Thanh Hạ cảm thấy cả thế giới quan của mình sụp đổ.

Đúng lúc ấy, vì mới tỉnh dậy chưa ăn uống gì, cô bắt đầu kiệt sức. Chạy thêm vài bước, cô ngã dúi dụi và bị một tên thú nhân lao đến vồ trúng.

Hàm răng sắc nhọn nhe ra, như thể muốn cắn ngập vào người cô. Cô hoảng loạn nhắm mắt lại, nghĩ phen này chắc tiêu thật rồi.

Ngay lúc ấy...

"Đoàng!"

Tiếng súng nổ vang lên, chát chúa xé tan màn đêm.

Một bàn tay siết chặt lấy tay cô, dùng thân mình chắn phía trước không chút do dự. Hương bạc hà mát lạnh thoang thoảng bên mũi, khiến cơ thể cô run lên không kiểm soát.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ nắm chặt tay người ấy, cố gắng bình tĩnh ngẩng đầu lên.

Khi làn khói tản dần...

Một thiếu niên đẹp trai lạnh lùng cúi xuống, ghé sát bên tai cô, giọng trầm khàn vang lên: "Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi."

(*) Nô: Vì Thanh Hạ đang giả trai, nên từ nay mình sẽ để mọi người gọi Thanh Hạ là cậu nha.