Chương 36

Cô lầm bầm: [Thiết bị chắc là bị lỗi rồi chứ gì?]

Cấp SSS? Là cô á?

Cô thà tin mình không có chút tinh thần lực nào, chứ chẳng thể nào chấp nhận chuyện mình là thiên tài hiếm có.

333 lí nhí: [Thông thường thì... thiết bị không sai được đâu.]

Nó còn định tiếp tục giảng giải, nhưng lúc này, Vọng Nguyệt Thanh Hạ đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe.

Dù thiết bị thật sự bị lỗi… Chỉ cần kết quả là cấp SSS thì ít nhất tạm thời, cô sẽ không bị lôi đi làm cái máy sinh sản.

Xác định mình tạm thời an toàn, Vọng Nguyệt Thanh Hạ liền kiễng chân, dáo dác nhìn quanh sân.

Cô đang tìm "mỹ nhân" tóc dài khi nãy.

Ông trời không phụ người có lòng.

Sau khi quét mắt khắp nơi tới suýt hoa mắt chóng mặt, cuối cùng cô cũng thấy được dáng hình của mỹ nhân kia đang đứng ở một góc.

Mái tóc người đó đỏ dài qua gối, vóc dáng cao ráo thướt tha, khuôn mặt thanh tú sắc sảo, đường nét tinh xảo đến mức hoàn mỹ.

Nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của cô, mỹ nhân kia lập tức nhíu mày, mặt lạnh quay người bỏ đi.

Thấy vậy, Vọng Nguyệt Thanh Hạ hoảng hốt. Sợ lại để lỡ cơ hội, cô buông một câu "Tôi có việc đi trước", rồi tức tốc đuổi theo.

...

Mỹ nhân bước đi nhanh như gió, vóc dáng lại cao, chân dài đến mức mỗi bước dài hơn cô những hai lần.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ cắn răng chạy hết tốc lự, cuối cùng cũng thấy bóng dáng người kia khuất vào sau một cánh cửa lớn.

Cô hít sâu một hơi, dốc toàn bộ sức lực đuổi tới, nhưng vừa đến gần đã bị chặn lại.

Người đứng chặn là một người thú thỏ, đôi mắt đỏ rực nhìn cô chăm chú. Sau đó nở nụ cười thân thiện, mày mắt cong cong: "Tiểu điện hạ, ngài đến để tắm sao?"

Tắm?

Vọng Nguyệt Thanh Hạ đứng sững tại chỗ, ngơ ngác chỉ tay về phía trước: "Đây... là chỗ gì vậy?"

Nhân viên phục vụ không hiểu vì sao cô lại hỏi như vậy, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp: "Đây là nhà tắm công cộng."

Nghe vậy, Vọng Nguyệt Thanh Hạ lập tức đơ người.

Nhà tắm công cộng? Vị hôn thê của Trữ Ức mà lại đến nơi như thế này sao?

Sợ lỡ mất điều gì đó quan trọng, cô chẳng kịp suy nghĩ nhiều, vội vã dỗ dành nhân viên phục vụ rồi cắn răng đẩy cửa bước vào.

Ngay khi cánh cửa được đẩy ra, Vọng Nguyệt Thanh Hạ lập tức khựng lại, đầu óc như bốc khói vì cảnh tượng giới hạn tuổi đang diễn ra trước mắt.

Trong phòng thay đồ, vô số người thú quấn khăn tắm hờ hững ngồi trên ghế trò chuyện rôm rả.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ đảo mắt một vòng... toàn là bụng sáu múi, chân dài, vòng ngực 108.

Cô cảm thấy mũi mình như sắp chảy máu, vội cúi đầu, cố gắng âm thầm chen vào tìm người.

Đáng tiếc, diện mạo đặc biệt của thuần huyết khiến cô chẳng thể nào kín đáo được.

Vừa đi được mấy bước, một người thú đã hưng phấn hét lớn: "Nhìn kìa, là tiểu điện hạ thuần huyết mới tới!"

Tiếng hô vừa dứt, không khí ồn ào trong nhà tắm lập tức lặng như tờ.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ cứng người, cổ từ từ cứng ngắc ngẩng lên. Cô bắt gặp vô số đôi mắt sáng rực đang nhìn chằm chằm vào mình.

"Thuần huyết! Đúng thật là thuần huyết!"

"Lạy nữ thần! Phải chụp lại mới được!"

"Cho tôi xin chữ ký! Làm ơn ký cho tôi một cái!"

Không biết ai là người đầu tiên cầm giấy bút lao tới, nhưng ngay sau đó, cả đám như bị chạm vào công tắc, ai cũng hớn hở cầm giấy bút xông lên.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ mặt biến sắc.

Trước khi bị lũ người thú phát cuồng kia túm lấy mà xoa đến chết, cô âm thầm dồn lực...

Sau đó giống như một con thỏ trắng hoảng loạn, quay đầu bỏ chạy!