Chương 30

Cô cầm chặt tờ báo cáo, lần đầu tiên trong đời cảm thấy phẫn uất vì cái chiều cao khiêm tốn của mình.

Rõ ràng đã trưởng thành rồi mà, vậy mà chỉ vì chiều cao không đủ chuẩn, bị chụp cho cái mũ "chưa lớn".

Nhưng nghĩ lại, bị nhầm thành á thành niên cũng không hẳn là xui xẻo, ít nhất như vậy, mấy tên điên kia sẽ không còn tiếp tục đòi cô nộp công lương gì nữa.

Nghĩ được như thế, Vọng Nguyệt Thanh Hạ cũng tự an ủi mình xong xuôi, rồi chẳng suy nghĩ gì thêm, cô lăn ra ngủ một giấc.



Sáng hôm sau.

Như đã hẹn từ hôm trước, Trữ Ức xuất hiện từ sớm để đưa cô tới trường học viện Quân sự Đế quốc, nằm tại trung tâm Đế đô, là trường đại học đứng đầu trong toàn liên minh.

Để đảm bảo chất lượng sinh viên, mỗi năm học viện chỉ tuyển đúng một nghìn người.

Yêu cầu tuyển chọn cực kỳ khắt khe.

Tất nhiên, điều kiện này không áp dụng với thuần huyết.

Là báu vật hiếm có của đế quốc, bất cứ thuần huyết nào cũng có thể vào học mà không cần thi tuyển.



Trên đường đến trường.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ cúi đầu, lòng dạ thấp thỏm không yên.

Trước khi xuất phát, vì tò mò nên cô hỏi hệ thống về những việc cần làm sau khi nhập học.

Kết quả là bị 333 dội cho một gáo nước lạnh: sau khi nhập học, tất cả thuần huyết đều phải trải qua kiểm tra và kích hoạt tinh thần lực. Sau đó, tùy vào độ mạnh yếu của tinh thần lực mà được xếp vào các lớp khác nhau.

Tinh thần lực cao sẽ được đế quốc xem là đối tượng trọng điểm, ưu tiên đào tạo, sau này ra trận gϊếŧ địch, thậm chí thăng tiến lên tầng lớp lãnh đạo.

Còn những người có tinh thần lực yếu...

Vì thuần huyết quá hiếm nên dù yếu đến đâu, đế quốc vẫn sẽ giữ lại chăm sóc.

Nhưng do không thể ra chiến trường, những người đó sẽ bị nuôi dưỡng tập trung, trở thành công cụ sinh sản chính thức.

Ngày đêm không ngừng giao công lương... cho đến chết.

Chỉ mới tưởng tượng ra viễn cảnh đó thôi, Vọng Nguyệt Thanh Hạ đã rùng mình, chỉ muốn lập tức đập cửa nhảy khỏi tàu chạy trốn.

Không phải cô hay lo xa, mà là... sống chừng này năm, không ai hiểu rõ sự vô dụng của cô hơn chính cô.

Từ bé đã là đứa chậm phát triển, ba tuổi mới biết nói, năm tuổi mới lết đi được.

Khi người ta đã chạy nhảy khắp nơi, cô vẫn phải nhờ đến khung tập đi mới nhúc nhích được bình thường.

Đến mức bác sĩ suýt chút nữa đã chẩn đoán cô là thiểu năng.

Lớn lên rồi, tình hình cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Tất cả các môn học đều lẹt đẹt dưới trung bình, thi môn nào rớt môn đó.

Chỉ nhờ mấy tháng liều mạng thức đêm cày học, cô mới vớt vát được điểm vừa đủ để vào đại học mong ước.

Ngoài ra thì sao?

Thể thao hỏng bét, âm nhạc cũng mù tịt, vẽ vời thì thôi khỏi nói.

Nói chung là không có một ưu điểm nào ra hồn cả.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ nghi ngờ sâu sắc... nếu đến lượt cô kiểm tra tinh thần lực, rất có thể sẽ lập kỷ lục thấp nhất trong lịch sử đế quốc.

Thậm chí tệ đến mức hệ thống báo lỗi luôn cũng nên.