Chương 3

Phần lớn sinh viên đều chọn cổ đại, nơi họ tưởng tượng mình có thể trở thành công chúa hoàng thất, tiểu thư danh giá hay nữ tướng lẫy lừng, dùng kiến thức hiện đại để thay đổi vận mệnh trong một thời kỳ loạn thế.

Nhưng Thanh Hạ thì nghĩ khác. Cổ đại không có điện thoại, không có điện, và càng không có mì ăn liền.

Là một mọt sách chính hiệu, vai không thể vác, tay không thể xách, cô biết rõ về đó chẳng khác nào đi chịu chết.

Thế nên sau khi nhận phiếu, cô tiện tay điền đại một dãy số: năm 3900 Tinh Tế.

Chỉ là điền bừa để lấy điểm tín chỉ. Điền xong, cô cầm ly sữa đậu nành mới mua, vừa nhâm nhi vừa nghêu ngao hát, định về ký túc xá xem anime.

Không ngờ ngay giây sau, một ngôi sao băng rơi từ trên trời xuống, đập thẳng vào đầu cô.

...

Mắt tối sầm, Vọng Nguyệt Thanh Hạ lập tức ngất xỉu. Khi mở mắt ra, cô thấy mình đang bị nhốt trong một buồng kính, xung quanh là một thứ dung dịch màu xanh lam.

Thứ chất lỏng ấy vừa nhầy nhụa vừa ẩm ướt, mà Vọng Nguyệt Thanh Hạ thì lại không biết bơi. Cô tuyệt vọng vùng vẫy một hồi, sau đó chắp tay cầu nguyện, nhắm mắt lại, nghĩ rằng mình sắp chết ngạt đến nơi.

Bất ngờ, buồng kính được ai đó bên ngoài mở ra. Một người đàn ông mặc quân phục đen nhẹ nhàng bế cô ra ngoài.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngơ ngác. Người đang ôm cô có khuôn mặt thanh tú, đường nét trên mặt rõ nét, vai rộng chân dài, cao khoảng 1m88, chuẩn soái ca cực phẩm.

Điều tệ hơn là trong phòng còn có rất nhiều người giống như vậy.

Bị bao vây bởi dàn trai đẹp, tim Vọng Nguyệt Thanh Hạ đập liên hồi, không phải vì rung động mà là vì hoảng sợ.

Cô tưởng mình bị bắt cóc sang miền nam Myanmar để mổ lấy nội tạng.

Ngay trước mặt cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tuấn tú đến tuyệt mỹ từ từ quỳ xuống. Dưới hàng mi dài là đôi mắt xám nhạt đang chăm chú nhìn cô. Giọng nói trầm khàn vang lên:

"Xin chào."

Âm thanh ấy vang bên tai như gió xuân dịu nhẹ, vừa trầm thấp vừa quyến rũ lạ kỳ.

Vì phép lịch sự, Vọng Nguyệt Thanh Hạ dè dặt đáp lại một tiếng.

Ngay lập tức, ánh mắt người đàn ông ấy bỗng sáng rực, vành tai trắng tái cũng bất ngờ ửng hồng. Dưới hàng mi cong, đôi mắt xám kia đột nhiên trở nên cuồng nhiệt và đầy ám ảnh.

Anh ta nghiêm túc nói: "Xin hỏi, cô có thể giao phối với tôi không?"

-

Thoát khỏi dòng hồi tưởng, hai mắt Vọng Nguyệt Thanh Hạ lấp lánh nước. Nửa tiếng trước, cô vừa trải qua những chuyện sóng gió chưa từng gặp trong suốt mười tám năm cuộc đời.

Xác định đối phương là một tên biếи ŧɦái, cô giả vờ yếu đuối, nói rằng mình có nhu cầu sinh lý, cần đi vệ sinh. Người đàn ông gật đầu, rất ân cần đưa cho cô một cái chậu, rồi còn quỳ một gối xuống nghiêm túc chờ cô... giải quyết nhu cầu.

Vọng Nguyệt Thanh Hạ: "..."

Không thể nào! Anh ta thực sự biếи ŧɦái đến mức này sao?