"Đây là thẻ phòng của tôi."
Vọng Nguyệt Thanh Hạ còn đang mải ngơ ngẩn thì trước mắt đã xuất hiện một vật gì đó. Cô theo phản xạ đưa tay nhận lấy, phát hiện đó là một chiếc thẻ đen bóng loáng, ánh lên lớp vân sáng đẹp mắt.
Trữ Ức nói: "Sáng mai cậu sẽ cùng tôi đến báo danh tại Học viện quân sự Đế quốc. Nếu không đủ ăn, cứ đến tìm tôi."
Vọng Nguyệt Thanh Hạ không khách sáo làm gì, dù gì cô cũng là người xa lạ ở nơi này, có thêm một người quen vẫn hơn.
Trữ Ức tuy hơi lạnh lùng, nhưng dựa theo biểu hiện từ nãy đến giờ thì anh ta không phải người xấu.
Nghĩ vậy, Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong, mỉm cười nói: "Cảm ơn anh, tôi sẽ giữ gìn cẩn thận."
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Trữ Ức khẽ sững người, tim bỗng đập nhanh một nhịp.
Vành tai trắng lạnh bất giác ửng đỏ. Anh ta đưa tay ôm ngực, vẻ mặt có chút mơ hồ.
Trữ Ức không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh đến vậy.
Chỉ là... khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ban nãy, đôi mắt cong cong như phát sáng của "thiếu niên" khiến anh muốn giữ mãi hình ảnh ấy.
Thu lại suy nghĩ, Trữ Ức nghiêng người, mím chặt môi.
Khi nữ giới tuyệt chủng, loài người chỉ còn lại một giới tính, không thể sinh sản theo cách tự nhiên.
Dưới hoàn cảnh đó, một số người chọn cách kết đôi với đồng loại cùng giới.
Theo lý thuyết khoa học, hiện tượng đó được gọi là "cộng sinh đồng loại".
Trong mười chín năm qua, Hách Trình không biết đã khuyên anh ta bao nhiêu lần rằng nên tìm một người yêu, bất kể là đồng giới hay... trí não cũng được.
Dù sao thì sống một mình mãi cũng chẳng phải chuyện tốt.
Nhưng anh chưa từng động lòng.
Bất kể là người cùng giới hay trí não, Trữ Ức đều không hề có hứng thú.
Ngay cả việc trở thành bạn đời của người phụ nữ duy nhất còn lại trong đế quốc cũng giống như một trọng trách, chứ không phải điều anh thực sự khao khát.
Vậy mà hôm nay, khi nhìn thấy thuần huyết á thanh niên này, trái tim anh bỗng rối loạn.
Dù thế, Trữ Ức vẫn cho rằng đó chỉ là ảnh hưởng tiêu cực sau chuyến hành trình dài xuyên tinh hệ.
Thu lại tâm trạng, anh cúi đầu nhìn cô đang nằm trên giường một cái, rồi dời mắt đi, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng mang theo chút kiềm chế:
"Cậu nghỉ ngơi đi, sáng mai tôi đến đón."
Vọng Nguyệt Thanh Hạ ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi đến khi Trữ Ức rời khỏi phòng, không còn ai xung quanh, cô lại nằm xuống. Vừa ngả người xuống giường, cô vừa lật xem tài liệu lúc nãy, miệng thì thào: "Á thành niên là cái quái gì chứ?"
Rõ ràng cô đã là người trưởng thành rồi mà.
Nhận thấy cô không hiểu, 333 nhanh chóng lăn ra, kiên nhẫn giải thích: [Ký chủ, chiều cao của cô hiện tại là 169cm.]
Mà ở năm 3900 kỷ nguyên liên tinh, chiều cao trung bình của con người đã vượt quá 188cm.
So với các thuần huyết trưởng thành khác, Vọng Nguyệt Thanh Hạ còn chẳng cao tới cằm họ.
Cho nên, dĩ nhiên rồi, robot các loại đều mặc định xem cô là một “thuần huyết á thành niên” – tức là còn chưa phát triển xong.
Vọng Nguyệt Thanh Hạ: ...