Một lúc sau, Vọng Nguyệt Thanh Hạ vỗ vỗ lên má, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Từ cuộc trò chuyện của Trữ Ức và những người kia vừa rồi, cô tóm được hai manh mối quan trọng.
Manh mối thứ nhất: ngoài cô ra, thế giới này còn có một người phụ nữ khác.
Manh mối thứ hai: người đó là vị hôn thê của Trữ Ức.
Biết được mình không phải là người phụ nữ duy nhất ở cái thế giới kỳ cục này, Vọng Nguyệt Thanh Hạ như được trút bỏ gánh nặng. Cảm giác y như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng.
Tim cô đập thình thịch, chỉ muốn bật dậy ngay lập tức để hỏi cho ra ngọn ngành: người phụ nữ đó rốt cuộc ở đâu. Nhưng nghĩ lại, theo lời của Trữ Ức thì thân phận của vị hôn thê kia là tuyệt mật.
Để tránh bị lộ chuyện mình nghe lén, Vọng Nguyệt Thanh Hạ đành cố nén sự phấn khích, tiếp tục giả vờ ngủ.
Đợi đến khi cuộc trò chuyện kết thúc, cửa phòng được mở ra.
Vọng Nguyệt Thanh Hạ khẽ ngẩng đầu lên, thấy Trữ Ức đang đi về phía mình.
Thấy cô tỉnh lại, Trữ Ức giơ tay, định đo nhiệt độ giúp cô.
Nhưng trước khi chạm tới, Vọng Nguyệt Thanh Hạ đã nhanh chóng ôm chăn, khẽ lùi về sau.
Biết Trữ Ức đã có vị hôn thê, cô không muốn tạo ra hiểu lầm gì không đáng có nên chủ động giữ khoảng cách.
Bên kia, Trữ Ức cũng nhận ra sự lảng tránh có phần gượng gạo của thiếu niên thuần huyết.
Động tác của anh ta khựng lại trong thoáng chốc, rồi rất nhanh hiểu ra.
Lỗi là ở anh... Anh đã quên mất việc cậu thiếu niên này vừa trốn thoát khỏi nơi đầy rẫy sự tra tấn, chắc vẫn chưa quen với việc tiếp xúc thân mật với người khác.
Nghĩ vậy, Trữ Ức liền cố gắng dịu giọng hết mức có thể. Giọng nói lạnh lùng thường ngày của anh cũng mềm đi thấy rõ.
Trữ Ức hỏi: "Trước đây… cậu chưa từng được ăn no bao giờ à?"
Vọng Nguyệt Thanh Hạ nghe mà ngớ người.
Chưa kịp hiểu Trữ Ức đang nói cái gì thì một con robot đã tiến tới, cung kính đưa cho cô một tập tài liệu.
Dữ liệu trong tài liệu khá phức tạp, khiến cô đọc mà hoa cả mắt.
Trữ Ức chậm rãi giải thích: "Theo kết quả kiểm tra, các chỉ số cơ thể của cậu đều thấp hơn mức trung bình rất nhiều."
Nói xong, ánh mắt anh cụp xuống, mang theo sự thương xót không hề che giấu.
Vọng Nguyệt Thanh Hạ thấy thế liền rơi vào thế khó xử.
Cô muốn giải thích là không đến mức nghèo khổ đến độ ăn chẳng đủ no đâu, chỉ là ngày thường cô sống bằng hamburger, gà rán và nước ngọt, thành ra sức khỏe lúc nào cũng nửa sống nửa chết.
Với cô thì chuyện đó chả là gì to tát cả, dù gì cũng chưa tới tuổi phải lo sức khỏe hay mang theo bình giữ nhiệt ngâm kỷ tử làm gì.
Nhưng cô quên mất một điều... Ở thế giới này, thuần huyết là báu vật, là tài sản quốc gia, tuyệt đối không được phép bị tổn thương.
Nhìn cậu thiếu niên cúi đầu im lặng, Trữ Ức cũng không nói thêm gì.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, anh ta đã tự mình tưởng tượng ra vô vàn cảnh tượng thê thảm của một thuần huyết bị ngược đãi trong Liên bang.
Nhưng vì sợ khơi lại vết thương lòng của thiếu niên nên đến cuối cùng, Trữ Ức vẫn không nói ra suy đoán của mình.