Chương 2

Ngày 11 tháng 5 năm 3700 Tinh Tế.

Kỷ niệm ba nghìn năm kể từ khi loài người bước chân ra vũ trụ, thống trị không gian. Phụ nữ giờ đây chỉ còn là một huyền thoại.

Trong toàn bộ tài liệu lịch sử còn sót lại, loài người được ghi nhận là một giống loài đơn tính, chỉ tồn tại nam giới. Tử ©υиɠ nhân tạo đã trở thành công nghệ phổ biến, việc sinh sản hoàn toàn không cần đến giao phối.

Tuy nhiên, do thiếu hụt gen X, những đứa trẻ được sinh ra từ tử ©υиɠ nhân tạo ngày càng trở nên hiếu chiến, dễ nổi nóng và đặc biệt dễ sụp đổ về mặt tâm lý.

Ngày 18 tháng 1 năm 3750 Tinh Tế.

Cấu trúc gen đơn tính bắt đầu bộc lộ những điểm yếu rõ rệt. Một số chuyên gia cảnh báo nếu tiếp tục phụ thuộc hoàn toàn vào tử ©υиɠ nhân tạo, loài người có thể sẽ tuyệt chủng sau một nghìn năm nữa.

Ngày 19 tháng 3 năm 3799 Tinh Tế.

Nhằm cứu vãn sự tồn vong của nhân loại, Đế quốc và Liên bang, hai thế lực lớn nhất trong thời đại đã tạm thời liên minh, thành lập nhóm nghiên cứu khoa học đặc biệt với mục tiêu phục hồi giống cái, sinh vật đã tuyệt chủng từ lâu và chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết.

Ngày 11 tháng 7 năm 3879 Tinh Tế.

Do mâu thuẫn trong lý tưởng và quan điểm nghiên cứu, nhóm liên minh chính thức tan rã. Đế quốc và Liên bang từ đó tiến hành nghiên cứu độc lập.

Ngày 1 tháng 1 năm 3900 Tinh Tế, lúc 21 giờ.

Tại một căn hầm tối tăm và ẩm thấp, báu vật cuối cùng của nhân loại được sinh ra từ dung dịch dinh dưỡng.

Sinh vật ấy hoàn toàn khác biệt với tất cả những người còn lại. Đó là một cô gái có làn da trắng như sứ, mái tóc đen nhánh dài quá gối, đôi môi đỏ như hoa anh túc, tay chân mảnh khảnh, yếu ớt.

Khuôn mặt tinh xảo, thân thể mong manh, vẻ đẹp thuần khiết và quyến rũ đến mức có thể khiến người khác sẵn sàng hy sinh tất cả chỉ để giữ cô bên mình.

Các nhà khoa học vỡ òa trong hân hoan, đặt cho cô biệt danh là “Hy”, nghĩa là “ánh sáng bình minh”, biểu tượng cho hy vọng mới của loài người.

Thế nhưng, chưa kịp ăn mừng...

Ngày 1 tháng 1 năm 3900 Tinh Tế, lúc 23 giờ 51 phút 30 giây.

Hy, báu vật của Đế quốc đột ngột bị đánh cắp.

-

"Đù má, lũ điên hết cả!"

Đêm khuya, trên một con đường vắng, cô gái mặc váy trắng đang cắm đầu cắm cổ chạy trối chết trên đôi chân trần. Chạy đến mức không còn sức, cô mới chống tay vào tường thở dốc.

Tim đập loạn như trống làng.

Lúc này, Vọng Nguyệt Thanh Hạ thật sự muốn gục xuống.

Câu chuyện phải kể lại từ một tiếng trước.

Để kiếm thêm tín chỉ học phần, cô đã điền một bảng khảo sát.

Trong bảng có một câu hỏi: [Nếu được xuyên không, bạn muốn đến thời đại nào?]