Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Giới Yên

Chương 9: Lẳиɠ ɭơ - Cai Thuốc

« Chương TrướcChương Tiếp »
“La Dịch Thành, sáu năm qua, lần nào phóng viên giải trí tung tin tức ăn chơi của anh, mà không phải là tôi đứng ra thanh minh, bày tỏ sự tin tưởng? Đối ngoại tôi phải duy trì hình tượng gia đình hòa thuận, vợ chồng ân ái, về nhà anh còn phải đối mặt với những lời chế nhạo lạnh lùng của mẹ anh, ám chỉ rằng nhà họ La của các người gia nghiệp lớn, tôi không sinh thì tự có người nguyện ý sinh con đẻ cái cho La Dịch Thành anh.”

“Nhưng anh tự đặt tay lên ngực tự hỏi xem, ban đầu anh cưới tôi rốt cuộc là vì cái gì? Sáu năm qua anh đã từng chạm vào tôi một lần nào chưa?”

Lương Yên đẩy cơ thể đang đứng quá gần của anh ta ra, l*иg ngực phập phồng dữ dội vì một loạt câu chất vấn.

La Dịch Thành ngược lại còn cười: “Lương Yên, cô bây giờ làm ra bộ mặt oán phụ này là muốn cho ai xem?”

“Cuộc hôn nhân này không phải cứ đổ hết vấn đề lên người tôi là có thể ly hôn được đâu. Cô cũng đừng tỏ ra mình trong sạch như vậy, tại sao tôi không chạm vào cô, trong lòng cô không rõ sao?”

Lời này được nói ra vừa chậm rãi vừa rõ ràng, đến mức khiến người ta không khỏi liên tưởng đến một vài khả năng. Lương Yên đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt khóa chặt trên mặt anh ta.

“La Dịch Thành, anh có ý gì?”

La Dịch Thành không trả lời, anh ta chăm chú nhìn cô vài giây, giơ tay gạt những lọn tóc rối bên má cô ra, sau đó cúi người ghé sát vào tai cô, giọng nói mang theo ý cười: “Lương Yên, ngày cưới hôm đó cô lẳиɠ ɭơ thế nào, tưởng tôi không biết sao?”

Khoảnh khắc cửa phòng bị đóng lại, trong đầu Lương Yên vẫn còn vang vọng câu nói vừa rồi của La Dịch Thành.

Nghe thấy tiếng thang máy ngoài cửa từ từ đóng lại, cô mới xoay người, đi về phía phòng tắm.

Nửa tiếng sau, tiếng nước chảy ào ào ngừng lại, mặt gương phủ đầy hơi nước bị ngón tay vạch ra mấy vệt ẩm ướt. Lương Yên ngẩng đầu, nhìn bản thân phản chiếu trong gương.

Trên cánh tay trái vẫn còn vết bầm tím rõ rệt, đó là do mấy hôm trước La Dịch Thành xô đẩy với cô để lại.

Dù bây giờ chạm vào vẫn còn đau âm ỉ, nhưng may thay, những vết tích khiến cô đau đớn này vẫn có thể dùng làm bằng chứng bạo hành gia đình để giúp cô ly hôn.

Ngọn đèn của hộ gia đình cuối cùng ngoài cửa sổ cũng đã tắt.

Lương Yên ngửa mặt nằm trên giường, mày nhíu chặt.

Cô có chút không hiểu nổi. Nếu ngày cưới La Dịch Thành đã biết chuyện xảy ra giữa cô và Trần Thức, vậy tại sao anh ta vẫn bằng lòng tiếp tục hoàn thành buổi lễ, thậm chí còn kéo dài cuộc hôn nhân với cô sáu năm.

Hơn nữa cho đến tận hôm nay, anh ta vẫn không đồng ý ly hôn.

Lúc Trần Thức về đến nhà, đã qua nửa đêm từ lâu.

Hôm nay không phải là ngày nghỉ của anh, buổi trưa vội vàng thay quần áo, cũng là để đi tìm người mà anh muốn tìm.

Ra khỏi chỗ Đàm Uyển Thanh mà không thấy bóng dáng cô, anh có chút sốt ruột, ngay khoảnh khắc đó liền nóng đầu chuẩn bị lái xe đi tìm, nhưng đến bãi đỗ xe bị gió thổi qua, đầu óc lại đột nhiên tỉnh táo vài phần.

Biết tìm cô ở đâu đây? Thành phố này phồn hoa rộng lớn như vậy, anh hoàn toàn không biết nơi ở của cô.

Hơn nữa, chẳng phải cô cũng đã thấy anh rồi sao?

Nếu cô muốn, ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô đã cất tiếng gọi anh rồi.

Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của cô khi gọi tên anh, cả ngữ điệu tròn vành rõ chữ khi đọc ba từ Trần Ngôn Chỉ.

Và ngay khi anh nghĩ rằng cuộc trùng phùng sau sáu năm xa cách lần này sẽ cứ thế vội vã lướt qua nhau, thì cánh cửa xe được kéo ra lại một lần nữa thắp lên hy vọng trong anh.

Cô vẫn ở trong trạng thái tự tại thoải mái như vậy, lúc cúi người ngồi xuống thậm chí còn đang nói cười với bạn bè. Nhưng anh thì khác, khi người mà anh mong nhớ bấy lâu nay lại ngồi ngay trước mặt một cách chân thực như vậy, anh lại chẳng thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Đến cuối cùng, anh chỉ có thể giống như một người tài xế chở khách bình thường, khô khốc nhắc cô thắt dây an toàn.
« Chương TrướcChương Tiếp »