Chương 8: Bám Riết Không Buông - Cai Thuốc

Trong bóng tối, giọng nói của La Dịch Thành nghe vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Cũng chính lúc này, Lương Yên mới chợt nhận ra, việc cô cố gắng dùng cách không về nhà để từ chối giao tiếp với anh ta thật nực cười biết bao.

Rốt cuộc thì, ngay cả căn hộ cô đang ở tạm này cũng đứng tên anh ta, nên anh ta mới có thể tùy tiện và ngang nhiên bước vào, ngồi đây với tư thế của kẻ nắm chắc phần thắng.

Lương Yên giơ tay bật đèn tường, nguồn sáng quá gần khiến mắt cô lóe lên một vệt trắng. Sau khi nhắm mắt lại để dịu đi một lúc, cô mới bước đến chỗ đảo bếp.

Ở đó có một hàng nước khoáng còn nguyên chưa mở.

“Anh đến đây làm gì?” Lương Yên vặn nắp chai nhưng không uống, đầu ngón tay có chút mất kiên nhẫn gõ lên mặt bàn kính bóng loáng.

La Dịch Thành cười khẽ, ánh mắt di chuyển từ làn khói mỏng manh còn sót lại trong gạt tàn thuốc sang người cô.

“Em không nghe máy của tôi, tôi không đến đây tìm em thì đi đâu?”

“Đã nói với anh rồi, có vấn đề gì thì phiền anh tìm luật sư đại diện của tôi để nói chuyện, giữa chúng ta không có gì để nói cả.”

Lương Yên cực kỳ chán ghét cái giọng điệu cà lơ phất phơ, bất cần của anh ta. Chai nước bị đặt mạnh xuống bàn tạo thành một tiếng “bộp”, cô khoanh tay nhìn La Dịch Thành, ra vẻ không chào đón và muốn đuổi người.

Bầu không khí trở nên nghiêm túc, La Dịch Thành cũng hiếm khi thu lại vẻ mặt, bước mấy bước đến trước mặt cô, tỉ mỉ đánh giá.

Anh ta cao, mũi chân chỉ cách cô nửa bước chân. Lương Yên liếc mắt nhìn chiếc camera đang nháy đèn đỏ trên trần nhà, rồi bỏ tay xuống.

“Sao? Lại định đánh tôi à?” Giọng cô nghe có vẻ thờ ơ, nhưng chỉ mình cô biết, sống lưng đang dựa vào tường của cô đã cứng đờ căng thẳng.

“La Dịch Thành, bộ dạng bám riết không buông này của anh thật khiến người ta ghê tởm.”

Lương Yên ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Năm năm đã thỏa thuận ban đầu, tôi còn tặng không cho anh một năm, trong thời gian hôn nhân không can dự vào chuyện của nhau, sau khi chia tay trong hòa bình cũng không được dây dưa. Lời này là do anh nói, bây giờ nuốt lời cũng là anh, hóa ra quy tắc đều do một mình anh định ra hết nhỉ?”

“Vậy sao? Sao tôi không nhớ mình đã nói những lời này nhỉ?” La Dịch Thành hừ cười, bộ dạng mặt dày vô sỉ khiến người ta buồn nôn.

Lương Yên tức quá hóa cười: “La Dịch Thành, anh có biết anh đáng ghê tởm đến mức nào không?”

Một câu hỏi rất bình thản, nhưng trong hoàn cảnh này lại kí©h thí©ɧ thành công dây thần kinh của La Dịch Thành. Anh ta đưa tay nắm lấy cánh tay Lương Yên, một tiếng “rầm”, đẩy cô đập vào bức tường cứng.

Tiếng kêu đau còn chưa kịp phát ra, cằm cô đã bị anh ta dùng sức bóp chặt nâng lên: “Cố tình chọc tức tôi đúng không? Còn muốn tôi đánh cô nữa à?”

Phần da thịt ở hàm dưới bị anh ta kẹp đến đau nhức, Lương Yên không giãy giụa, ngược lại còn hơi nghiêng người ra ngoài.

Cô muốn camera có thể quay được toàn cảnh hơn.

Nhưng La Dịch Thành đã nhận ra sự khác thường của cô lúc này. Anh ta quay đầu lại, khi nhìn thấy cái máy lạnh lẽo gần như hòa vào bóng tối ở góc phòng, đang âm thầm ghi lại mọi hình ảnh, anh ta đột nhiên buông tay.

“Là luật sư của cô bày cho à? Lần trước đánh cô không bị quay lại, lần này khôn ra rồi nhỉ, Lương Yên?”

La Dịch Thành cười khẩy một tiếng, ánh mắt lại rơi trên khuôn mặt mộc của cô.

Ngoài cửa sổ, đèn của vài nhà đã tắt. Lương Yên hít một hơi thật sâu, quyết định không chơi trò chơi chữ, đánh thái cực vòng vo không hồi kết này với anh ta nữa.