Chương 7: Hồi Ức - Cai Thuốc

Thời đi học, anh đã là chàng trai đẹp nổi bật nhất toàn trường, còn bây giờ, sau mấy năm lắng đọng, sự trưởng thành được tôi luyện từ thời gian và kinh nghiệm đã mang lại cho anh nhiều vốn liếng thu hút hơn ngoài vẻ bề ngoài.

Vai và lưng thẳng tắp, phóng khoáng, khí chất cũng hơn người. Chỉ cần đứng yên một chỗ cũng đã là một hình mẫu mắc áo đẹp đẽ.

Thật kỳ lạ, rõ ràng anh học tiến sĩ ở một trường y cực kỳ khó tốt nghiệp, nhưng sự mài giũa của năm tháng và việc học hành nặng nề lại không hề khiến ngoại hình của anh xuống dốc.

Khói thuốc lượn lờ bay lên, nhìn ánh đèn lác đác sáng lên ngoài cửa sổ, Lương Yên nhớ lại lần đầu tiên gặp anh.

Lúc đó cô mới vào lớp bảy, sự nghiệp của cha cô đã có những bước khởi sắc. Có lẽ vì phong thái của một cô công chúa nhỏ kiêu kỳ được cha nuông chiều đã quá mức, nên Lương Chấn Hoa đã đưa cô về nơi ông lớn lên, muốn cô biết rằng tất cả những gì cô đang có không phải dễ dàng mà có được.

Lương Yên nhớ rất rõ cha của Trần Thức, một người đàn ông trung niên nho nhã, đã xúc động đến mức nào khi gặp lại người bạn thời thơ ấu Lương Chấn Hoa. Cũng chính lúc đó, Lương Yên biết rằng Trần Thức cũng giống cô, đều do một tay cha nuôi lớn.

Chỉ có một điểm không giống cô là, mẹ cô qua đời vì lao lực thành bệnh, còn mẹ của Trần Thức thì không cam tâm cả đời bị giam cầm ở một thị trấn hẻo lánh như vậy, sau khi để lại một lá thư vào một đêm đông giá rét, bà ấy đã không từ mà biệt.

Cũng chính vì biết được thân thế của Trần Thức, mà cô công chúa nhỏ Lương Yên vốn luôn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, không thèm nói chuyện với những cậu con trai ngây thơ nhàm chán, cả mùa hè năm đó đã quấn quýt không rời bên cạnh Trần Thức.

Bởi vì cô cảm thấy hai người cùng cảnh ngộ, và sau khi nhìn thấy những con phố không mấy sầm uất cùng những tòa nhà xám xịt của thị trấn Đồng Ninh, cô càng cảm thấy mình có nghĩa vụ phải phổ cập cho cậu bé chưa từng đến thành phố này về sự nhộn nhịp và phồn hoa của đô thị.

Chỉ là cảm giác trân trọng lẫn nhau một cách kỳ lạ này, vào một ngày nọ khi cô học lớp mười một về nhà, nhìn thấy thiếu niên cao gầy đứng trong phòng khách, đã hoàn toàn tan biến.

Khi đó, sự nghiệp của Lương Chấn Hoa ngày càng lớn mạnh, gia đình đã sớm chuyển từ một khu chung cư bình thường không có thang máy sang khu biệt thự tập trung giới nhà giàu. Đồng thời, số người mà Lương Yên gặp mỗi năm mượn danh nghĩa họ hàng hay bạn cũ để đến tìm Lương Chấn Hoa xin việc hoặc xin tiền nhiều không đếm xuể.

Vì vậy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trần Thức, cô đã xếp anh vào cùng một loại với những người đó.

Đến để xin tiền.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Khi nghe cha nói với giọng thấm thía rằng cha của Trần Thức đã gặp tai nạn, sau này anh sẽ phải cùng cô ra vào, sống dưới cùng một mái nhà, cảm giác chán ghét của Lương Yên đối với Trần Thức đã lên đến đỉnh điểm.

Màn đêm sâu thẳm, những đoạn hồi ức rời rạc bị cắt đứt bởi điếu thuốc đã cháy đến tận cùng giữa những ngón tay. Tiếng “xèo” vang lên khi tàn thuốc bị dập tắt trong chiếc cốc giấy bên cạnh, Lương Yên đẩy cửa, bước ra khỏi phòng ngủ.

Vẫn không bật đèn, nơi tầm mắt có thể chạm tới vẫn là một màu đen kịt.

Và thứ mùi cô ngửi được trong không khí lại là một mùi khói thuốc khác với mùi vừa rồi.

Vải trên sofa vang lên tiếng sột soạt vì có người đứng dậy, đốm lửa đỏ rực cách đó vài bước chân vụt tắt. Ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.

Đối phương hỏi cô: “Tỉnh rồi à?”