Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Giới Yên

Chương 6: Hồi Ức - Cai Thuốc

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đối với Lương Yên, cuộc hội ngộ lần này khá bình yên và vui vẻ.

Rõ ràng, Trần Thức không hề để bụng chuyện cô gây náo loạn trước đám cưới sáu năm trước. Cứ nhìn vào vài câu đối thoại ngắn ngủi vừa rồi là đủ biết, anh vẫn giữ một sự lịch sự và quan tâm đúng mực.

Lương Yên nghĩ, anh đang bước đi trên con đường đời mà mình vốn nên có. Anh là bác sĩ điều trị chính tại một bệnh viện hạng đặc biệt hàng đầu cả nước, đồng thời còn có một người bạn gái tiềm năng, rất có thể sẽ trở thành vợ tương lai.

Còn cô, ngoài một cuộc hôn nhân giả tạo và nực cười hơn cả trong tưởng tượng, thì cũng chỉ có sự nghiệp là tạm gọi là có chút thành tựu.

Ánh mắt dõi theo bóng dáng Trần Thức đang tiến lại gần xe, Lương Yên nhận lấy chai nước anh đã vặn nắp sẵn, lấy viên thuốc ra khỏi vỉ rồi hơi ngửa cổ nuốt xuống.

Vừa vặn chặt nắp chai, điện thoại trong túi xách đã đổ chuông dồn dập, xé toang sự tĩnh lặng ngắn ngủi trong xe. Thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ La Dịch Thành, Lương Yên cau mày, lật ngược bàn tay đang cầm chai nước, dùng đốt ngón tay nhấn nút từ chối.

Nhiệt độ bên ngoài xe vẫn mang cảm giác của mùa hè. Cô đẩy cửa xe, đợi cả cơ thể quen với luồng khí nóng ập đến, Lương Yên vẫy vẫy bàn tay đang cầm chai nước, mỉm cười nói lời tạm biệt với người đàn ông ở ghế lái.

Phía sau không có tiếng xe khởi động lại, Lương Yên cũng không quay đầu nhìn lại. Cô đưa tay kéo khẩu trang che kín nửa dưới khuôn mặt rồi đi về phía xa.

Trong nhà là sự vắng lặng của một nơi đã lâu không có người ở, tấm rèm cửa khép hờ phủ lên không gian rộng lớn một lớp bóng tối tựa hoàng hôn. Lương Yên không bật đèn mà cứ thế nằm ngửa trên chiếc giường mềm mại trong ánh sáng mờ ảo đó.

Mấy ngày liên tiếp chạy lịch trình không ngừng nghỉ, khó khăn lắm mới có được hai ngày nghỉ ngơi hiếm hoi, vậy mà lại bị La Dịch Thành, người không hài lòng với việc cô đề nghị ly hôn, và chứng dị ứng xuất hiện một cách khó hiểu chiếm gần hết. Giờ đây cuối cùng cũng được thả lỏng, cơ thể mệt mỏi và thần kinh căng thẳng của cô nhanh chóng chìm vào trạng thái nghỉ ngơi.

Giấc ngủ này rất sâu. Lúc Lương Yên tỉnh lại, cô thậm chí còn mơ hồ tưởng rằng đã là buổi chiều ngày hôm sau.

Túi xách để mở ngay cạnh gối, khi đưa tay vào túi tìm điện thoại, đầu ngón tay cô lại chạm phải một chiếc hộp vuông cứng.

Suy nghĩ bỗng chốc trở nên minh mẫn, thứ cô sờ được là thuốc lá.

Là bao Marlboro mà cô đã tiện tay cầm đi từ xe của Trần Thức.

Rút một điếu thuốc ra khỏi hộp, Lương Yên đứng dậy xuống giường, kéo ngăn tủ thấp cạnh giường, tiện tay lấy một chiếc bật lửa trong đám bật lửa ra thử bật lên, sau đó cô hơi nghiêng đầu lại gần, một đốm lửa đỏ rực lập lòe lóe lên trong bóng tối.

Không gian yên tĩnh khiến cô có một thoáng trống rỗng, rồi trong đầu đột nhiên hiện lên những mảnh ký ức lúc cô ngồi trong xe đợi Trần Thức vào buổi chiều.

Khi ấy nắng rất đẹp, bóng cây rậm rạp hai bên đường đổ xuống, khiến con đường vốn không rộng lại càng thêm chật hẹp.

Khi ánh mắt cô rời khỏi hộp bánh quy tình yêu làm thủ công ở ghế sau, cũng là lúc Trần Thức vừa đẩy cửa từ một cửa hàng ven đường bước ra.

Làn gió nhẹ làm lay động những chiếc lá, thổi bay mái tóc trước trán anh. Nói rằng trong lòng cô không có suy nghĩ gì khi nhìn thấy cảnh đó, là nói dối.
« Chương TrướcChương Tiếp »