Cúp điện thoại, Lương Yên nghiêng mắt nhìn tấm cửa hé bên cạnh, sau đó buông thõng vai, dựa vào ghế.
Hành lang rộng rãi và trống trải, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ trên đỉnh đầu trút xuống, giống như ánh ban mai thấm đẫm hạt tuyết, chiếu rọi không sót một mảnh ký ức cũ kỹ nào trong đầu cô.
Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và liên hồi vang vọng trong hành lang, Lương Yên quay đầu lại, thấy Hà Miêu vừa ra khỏi thang máy đã vội vã chạy về phía cửa phòng khám. Sau đó cô đứng dậy, đi về phía đối phương để đón.
Không cần nghĩ cũng biết, vừa cúp điện thoại xong, Tạ Tư Tuyền chắc chắn đã gọi ngay cho Hà Miêu, dặn dò cô ấy mau chóng đưa mình về nhà.
Chỉ là không rõ Tạ Tư Tuyền rốt cuộc đã nói gì với cô gái nhỏ, sự cảnh giác của Hà Miêu bỗng nhiên tăng cao chưa từng thấy. Không đợi Lương Yên lấy điện thoại ra quét mã QR trên máy bán hàng tự động, Hà Miêu đã kéo cổ tay cô đi về phía cửa thang bộ.
“Yên Yên, giờ là giờ nghỉ trưa, bác sĩ y tá gì đó đều đi thang máy xuống nhà ăn cả rồi, chúng ta đi thang bộ xuống đi, như vậy an toàn hơn.”
Thấy cô vẫn ngoảnh lại nhìn về phía sau, Hà Miêu chắc chắn bổ sung: “Trên xe có nước khoáng đấy, chị ráng nhịn ngứa thêm một lát nữa nhé.”
Đẩy cánh cửa trắng của thang bộ ra, một luồng khí lạnh lẽo lập tức ập tới.
Lương Yên kéo chặt chiếc sơ mi khoác ngoài, giật khẩu trang trên mặt xuống rồi hít một hơi thật sâu.
Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong hành lang trống trải. Khi đi đến khúc quanh ở tầng sáu, Hà Miêu đang đi phía trước bỗng dừng lại.
Lương Yên nhìn theo tầm mắt của cô ấy, thấy hai đôi mắt đen láy như hạt đậu đang không chớp lấy một cái mà nhìn chằm chằm mình.
Đó là hai cô bé tuổi còn nhỏ.
Giọng nói non nớt vang lên trong cầu thang, cô bé quấn khăn trên đầu có đôi mắt sáng rực hỏi: “Có phải chị Lưu Ly không ạ?”
Lương Yên sững sờ, đây là vai diễn của cô trong một bộ phim tiên hiệp đang hot gần đây, một tiểu hồ yêu tinh ranh cổ quái.
Thực ra trong bộ phim này, đất diễn của cô không nhiều, vai diễn cũng chỉ là nữ phụ, nhưng có lẽ vì cô đã nắm bắt và thể hiện tính cách của tiểu hồ yêu rất đạt, nên phim vừa chiếu không lâu, độ yêu thích của nữ phụ là cô đây lại sắp đuổi kịp nữ chính.
Vì vậy, đây cũng là lý do tại sao Tạ Tư Tuyền lại theo dõi sát sao lịch trình cá nhân của cô gần đây.
Nổi tiếng thì lắm thị phi, có quá nhiều đôi mắt đang rình rập chờ cô mắc lỗi.
Chỉ là, điều khiến Lương Yên không ngờ tới là mình lại có cả fan hâm mộ nhỏ tuổi như vậy.
Lương Yên đi về phía hai cô bé, lục trong túi bên của ba lô lấy ra mấy cây kẹo mυ"ŧ còn sót lại. Nhìn hai gương mặt nhỏ nhắn phải ngước lên vì chênh lệch chiều cao, Lương Yên ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cô bé vừa hỏi.
“Đúng rồi, chị là chị Lưu Ly đây.” Cô đưa kẹo mυ"ŧ trong tay qua, rồi đưa tay lên xoa đầu cô bé.
Có lẽ đây là lần đầu tiên gặp được nhân vật trên TV, cô bé nhỏ con hơn nhìn viên kẹo trong tay, rồi lại cẩn thận nhón chân nhìn ra sau lưng cô một lượt: “Vậy chị Lưu Ly ơi, đuôi của chị đâu mất rồi ạ?”
Lương Yên bật cười trước câu hỏi ngây ngô của cô bé, đưa tay lên môi làm động tác ra hiệu nói nhỏ: “Suỵt, chị Lưu Ly đến nhân gian tìm đồ ăn, để không bị con người phát hiện nên đã tạm thời giấu đuôi đi rồi. Nhưng bây giờ, chị Lưu Ly phải về Tam Sinh Trì đây.”
Cô bé ngơ ngác gật đầu, không đợi Lương Yên đứng dậy đi xuống lầu đã co chân chạy bình bịch về phía cửa thang bộ, cô bé lớn hơn cũng chạy ngay theo sau.
“Mẹ ơi, con thấy chị Lưu Ly rồi! Anh Lạc Lạc! Hân Hân! Mọi người mau ra xem này, là chị Lưu Ly đó!”
Nhìn theo bóng dáng cô bé, Lương Yên và Hà Miêu đồng thời trông thấy hai chữ “Khoa Nhi” được in lớn hiện rõ qua ô kính hẹp trên cánh cửa.
Bọn trẻ con hành động và kêu gọi cực kỳ hiệu quả, lúc Hà Miêu kéo Lương Yên chạy xuống lầu, đã nghe thấy trên lầu vang lên mấy giọng nói ríu rít thảo luận.