Hoặc là vào lúc anh nhạy cảm nhất khi vừa thức dậy buổi sáng, cô sẽ kéo tay anh đặt lên ngực mình, rên hừ hừ nói chỗ này không thoải mái, cần bác sĩ Trần xoa xoa.
Khi đó, cô chưa từng nghĩ đến việc Trần Thức sau khi trở thành bác sĩ sẽ đối mặt với bệnh nhân như thế nào, chỉ một lòng cho rằng đó là bác sĩ Trần của riêng cô.
Còn bây giờ, khi thực sự nhìn thấy anh mặc áo blouse trắng làm việc, đôi mắt lộ ra trên khẩu trang ánh lên vẻ dịu dàng và nghiêm túc, Lương Yên chỉ cảm thấy trái tim như bị một sợi chỉ trong suốt quấn lấy, rồi từ từ siết chặt theo từng cử động của cánh tay anh.
Trần Thức trong bộ đồng phục bác sĩ màu trắng dường như lại càng hấp dẫn hơn.
“Cô Lương và bác sĩ Trần quen nhau ạ?” Người phụ trách Viện phúc lợi, Lý Tĩnh, đi tới đưa cho Lương Yên một chai nước, tò mò hỏi.
Lương Yên gật đầu, nhìn bức tranh màu nước của bọn trẻ được in trên bao bì chai nước, giọng điệu bình thản: “Vâng, tôi và anh ấy… là bạn học cấp ba.”
Cô Lý cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên, cô cười rồi quay đầu nhìn các nhân viên y tế đang bận rộn trong phòng: “Vậy cô Lương…”
“Cô Lý không cần khách sáo vậy đâu, cứ gọi tôi là Lương Yên được rồi.” Lương Yên vặn chặt nắp chai, đưa tay chấm nhẹ lên khóe môi ẩm ướt.
Cô Lý ngẩn ra, rồi lại nghĩ đến dáng vẻ dễ gần, dễ nói chuyện của Lương Yên ban nãy, tâm trạng bất giác thả lỏng, giọng điệu cũng không còn gượng gạo, căng thẳng như trước.
“Nghe nói bác sĩ Đàm và bác sĩ Trần cũng là bạn học, vậy chắc mọi người đều quen biết nhau nhỉ.” Vừa nói, cô Lý vừa ra hiệu cho Lương Yên nhìn về phía Đàm Uyển Thanh đang đứng cạnh Trần Thức.
Lòng Lương Yên khẽ động, cô không khẳng định cũng không phủ nhận, ánh mắt thuận theo hướng chỉ của đối phương mà nhìn về phía hai người trong phòng.
Hai người phối hợp rất ăn ý. Đàm Uyển Thanh phụ trách pha thuốc, sau đó khi Trần Thức dùng ống tiêm dùng một lần hút chất lỏng, Đàm Uyển Thanh sẽ cúi xuống cầm những món đồ chơi khác nhau để thu hút sự chú ý của bọn trẻ.
Cơn đau còn chưa kịp truyền đến dây thần kinh tương ứng trong não thì Trần Thức đã lấy tăm bông ấn lên cánh tay của đứa trẻ.
Lương Yên nhìn anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo đặt vào lòng bàn tay cô bé, sau đó lại cúi người nói nhỏ điều gì đó, cô bé liền gật đầu, cố gắng kìm nén giọt nước mắt muộn màng trong mắt, rồi được một tình nguyện viên mặc áo ghi-lê đỏ của Viện phúc lợi dẫn đến xếp vào một hàng khác.
Có lẽ do cô nhìn quá lâu, Trần Thức dường như cảm nhận được điều gì đó nên ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Nhưng ánh mắt của Trần Thức lại không chạm phải cô, vì Lương Yên đã quay đầu đi, tiếp tục trò chuyện với cô Lý bên cạnh.