Chương 20: Lời Hứa - Cai Thuốc

Trần Thức cao lớn, tay cũng dài. Anh dùng đầu ngón tay ấn mấy cái vào mép bức tranh, nó liền được cố định chắc chắn vào vị trí cũ.

Lương Yên không nói chuyện với anh, cô cúi đầu ghé vào tai cô bé hỏi em có muốn ăn kem không.

Ở phía xa, những đứa trẻ đã tiêm xong đang xếp thành một hàng dài trước thùng kem, người phụ trách Viện phúc lợi cuối cùng cũng rảnh rỗi được một lúc, bèn đi về phía hai người.

Thấy Lương Yên đang bế cô bé tóc ngắn ngang tai, người phụ trách đưa tay ra định đón lấy: “Dao Dao lớn thế rồi mà sao còn phải để chị bế thế? Lại đây với mẹ Lý nào, mẹ Lý dẫn con đi ăn kem nhé?”.

Lúc này, cô bé mới nhớ đến nỗi sợ hãi gắn liền với que kem, liền rúc mặt vào lòng Lương Yên như một con đà điểu, giọng nói nũng nịu vang lên từ hõm vai cô.

“Dao Dao không ăn kem, cũng không muốn tiêm đâu ạ.”

Người phụ trách không khỏi bật cười, bất lực nhìn Lương Yên rồi ra hiệu bằng khẩu hình, ý bảo cô giao đứa bé cho mình.

Sau một hồi dỗ dành, cô bé tên Dao Dao mới chịu tủi thân đi theo người phụ trách.

Không khí rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi, tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ với tiếng cười nói vui vẻ của đám trẻ xung quanh.

Lương Yên hất cằm chỉ vào những bác sĩ khác đang bận rộn trong phòng, lên tiếng nhắc nhở: “Anh không vào giúp đồng nghiệp à?”

“Vào ngay.” Trần Thức nhìn cô đáp, nhưng chân lại không hề di chuyển, anh hỏi tiếp: “Khi nào em về?”

Lương Yên sững người, động tác lấy điện thoại trong túi cũng khựng lại: “Vừa mới hứa với mấy đứa nhỏ là đợi chúng ăn tối xong mới về.”

“Được.” Trần Thức gật đầu: “Vậy lúc xong việc anh sẽ đưa em về.”

Lương Yên ngạc nhiên ngẩng đầu, vừa định nói “Anh đưa em về làm gì?” thì người đàn ông trước mặt đã đeo khẩu trang y tế rồi xoay người đi vào trong. Câu cuối cùng đó dường như không phải là thương lượng, mà là một lời thông báo.

“Xì, ai thèm anh tiễn chứ, một đại minh tinh như em mà phải đi nhờ xe anh mới về được à?”

Lương Yên bĩu môi, khoanh tay đi đi lại lại trong hành lang.

Cứ đi tới đi lui như vậy một lúc, Lương Yên vẫn không thể đi ra khỏi phạm vi cửa sổ của lớp học.

Cô phải thừa nhận rằng, mình có chút tò mò không biết dáng vẻ của Trần Thức khi làm bác sĩ sẽ như thế nào.

Hồi còn học đại học, cô thường nói đùa gọi anh là bác sĩ Trần, xem đó như một cách tạo tình thú. Hoặc là lúc anh đang ngồi đọc sách trước bàn học, cô sẽ dính sát vào người anh, luồn dưới cánh tay anh rồi ranh mãnh cọ cọ, miệng thì nói: “Bác sĩ Trần ơi, hình như em bị bệnh rồi, anh xem giúp em được không?”