Chương 2: Áo Blouse Trắng - Cai Thuốc

Nguyên nhân dị ứng rất phức tạp và đa dạng, trong thời gian ngắn bác sĩ chỉ có thể chẩn đoán bệnh dựa trên các triệu chứng trên bề mặt da và lời kể của cô. May mà trong lòng Lương Yên cũng có định hướng sơ bộ, ngoài việc tối qua uống một ly nước ép lựu tươi ở quán bar ra, cô không hề đυ.ng đến bất kỳ loại thực phẩm nào dễ gây dị ứng khác.

Nhưng cô trước nay chưa từng bị dị ứng với trái cây, huống chi là quả lựu mà thỉnh thoảng cô cũng không ngại phiền phức bóc nửa quả để nếm thử.

“Tác nhân gây dị ứng đôi khi sẽ thay đổi, điều này liên quan đến hệ miễn dịch của bản thân. Quả lựu mà cô đề cập cũng là một trong những loại trái cây dễ gây dị ứng, nếu muốn tìm ra nguyên nhân, tôi có thể kê cho cô một phiếu xét nghiệm da.”

Nữ bác sĩ giải thích đơn giản dễ hiểu, Lương Yên gật đầu, cụp mắt suy nghĩ một lúc, quyết định giải quyết cơn ngứa ngáy đã hành hạ cô cả đêm mới là việc cấp bách.

Vừa nhập tên thuốc điều trị dị ứng vào máy tính, nữ bác sĩ vừa nhẹ nhàng dặn dò Lương Yên những điều cần lưu ý.

Nghe xong lời dặn của bác sĩ, Lương Yên đứng dậy, đang định bảo Hà Miêu đi lấy thuốc trước thì một cô y tá trẻ đã đẩy cửa bước vào, hộp cơm màu hồng sạch sẽ trên tay đối phương được đặt lên bàn, phát ra một tiếng “cạch”.

“Bác sĩ Đàm, món bánh quy chị làm ngon thật đấy, em vừa mang về đã bị mấy người trực cùng ca chia nhau hết sạch rồi. Chị có thể tiết lộ sơ qua cách làm cho em không, em cũng về làm thử, lần sau làm cho họ lác mắt chơi.”

Nữ bác sĩ tháo khẩu trang uống một ngụm nước, nhìn ánh mắt mong chờ của cô y tá trẻ, hất cằm chỉ vào túi giấy bên cạnh: “Lát nữa tôi gửi cách làm cho cô, bên kia còn một hộp nữa, nếu không đủ chia thì cứ lấy hộp này đi.”

Cô y tá trẻ liếc nhìn chiếc hộp được gói tinh xảo trong túi, sau đó quay đầu lại cười vẻ thấu hiểu trêu chọc: “Thôi ạ, hộp này vừa nhìn là biết tặng cho bác sĩ Trần rồi, em không dám làm chuyện đáng ghét này đâu, mà có mang về chắc chắn cũng bị mấy người kia nói chết.”

Nữ bác sĩ mím môi cười: “Có gì mà đáng ghét hay không, thấy ngon thì cứ lấy hộp này đi chia nhau là được, lần sau tôi làm thêm.”

Gần đến giờ nghỉ trưa, số bệnh nhân chờ khám bên ngoài phòng khám đã giảm hẳn. Lương Yên không mấy hứng thú nghe người ta nói về bí quyết làm bánh quy, cô ngồi chán chường trên ghế dài ở cửa, lôi điện thoại ra chơi game xếp kẹo.

Cô chơi qua loa, thấy chỗ nào xóa được thì xóa, chẳng mấy chốc đã hết lượt đi.

Hộp thoại kết thúc game hiện ra, một nhân vật hoạt hình màu nâu rưng rưng nước mắt nhắc cô thêm lượt để chơi tiếp. Lương Yên bĩu môi, không khóa màn hình, cũng không thoát game, mà úp ngược điện thoại lên đùi.

Thang máy ở cuối hành lang vang lên tiếng báo hiệu đã đến nơi, Lương Yên như có cảm giác gì đó ngẩng đầu lên, xuyên qua ánh sáng ngược mờ ảo hai bên hành lang, cô thấy một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp đang tiến lại gần.

Chiếc áo blouse trắng phẳng phiu làm nổi bật vóc dáng cao ráo của người đàn ông, bộ đồ scrub màu xanh đậm bên trong càng tôn lên làn da trắng ấm của anh.

Ánh đèn trên đỉnh đầu thưa thớt, khi đối phương đến gần, từng chút một phác họa nên đường vai thẳng tắp và thân hình gọn gàng của người đàn ông.

Ngay khoảnh khắc nhận ra đối phương là ai, Lương Yên vội cụp mắt xuống.

Chiếc áo blouse trắng khẽ lay động trước mắt cô, nhưng bên tai lại vang lên một cách không phù hợp tiếng thở dốc trầm thấp của người này khi làn da họ kề sát.

Chiếc điện thoại trên đùi kiên trì rung lên với tần số cao, Lương Yên nhấn nút nghe, ngay lúc người đàn ông bên cạnh gõ cửa phòng, cất giọng nói ấm áp gọi bác sĩ Đàm, thì giọng của Tạ Tư Tuyền truyền đến từ đầu dây bên kia.

“Lương Yên! Cậu đang ở đâu đấy? Cậu sợ đám paparazzi không đủ KPI nên phải cung cấp tài liệu cho họ à?”

Thôi được rồi, cơn nóng nảy của Tạ Tư Tuyền đã kéo cô ra khỏi những hồi ức sến súa. Lương Yên đưa điện thoại ra xa một chút, tự động bỏ qua lời chất vấn của đối phương về việc cô lén lút đến quán bar tối qua: “Chẳng phải lúc nãy Hà Miêu đã lén báo cáo với cậu rồi sao? Tớ đang ở bệnh viện thành phố.”

“Tớ hỏi là cậu đang ở khoa nào? Tốt nhất là cậu nên tránh xa mấy chỗ như khoa nhi, khoa phụ sản, khám thai cho tớ!”

“Khoa biếи ŧɦái.” Lương Yên mặt không đổi sắc đáp.

Tạ Tư Tuyền: “?”

Cảm nhận được sự im lặng đột ngột của đối phương, Lương Yên đảo mắt, nói cho hết câu: “Khoa Dị ứng.”