Hà Miêu nhìn cô với ánh mắt không chắc chắn: “Yên Yên, có cần nói với chị Tuyền một tiếng không?”
“Không cần đâu, giờ cô ấy đang bận tối mắt tối mũi, tối cô ấy hỏi thì chị giải thích sau.”
Thấy Hà Miêu vẫn còn do dự, Lương Yên vỗ vai Hà Miêu: “Đừng lo.”
Đồ ngọt quả nhiên có sức hấp dẫn đủ lớn với trẻ con, chưa đầy mười phút, phòng sinh hoạt vốn náo nhiệt chỉ còn lại năm sáu đứa trẻ.
Cảm nhận được vạt áo bị kéo nhẹ, Lương Yên cúi đầu, một cô bé rụt rè hỏi cô: “Chị cũng sợ tiêm ạ?”
Lương Yên chợt hiểu ra, thì ra anh chị bác sĩ mà bọn trẻ nói lúc nãy là đến để tiêm. Có lẽ vì biết trẻ con sợ tiêm nên đã chuẩn bị sẵn đồ ăn để dỗ dành.
Chỉ là không ngờ, ở đây vẫn còn mấy hạt đậu tinh ranh không bị lừa, vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu, mắt tròn xoe nhìn cô.
Lương Yên ngồi xổm xuống xoa đầu cô bé, bế thân hình mềm mại vào lòng rồi đứng dậy, sau đó vẫy tay với mấy nhóc khác đang vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
“Chị cũng không thích tiêm, nhưng bây giờ chị rất muốn ăn kem, các em dẫn chị đi xem kem ở đâu được không?”
Mấy đứa trẻ nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi đồng thanh đáp một tiếng “dạ được”.
Lương Yên nghĩ, mình đúng là một người chị xấu xa, lại dùng một cái cớ vụng về như vậy để lừa bọn trẻ đi tiêm.
Hành lang của viện phúc lợi hẹp và dài, vừa rẽ qua một khúc quanh, tiếng líu ríu của bọn trẻ đã truyền đến.
Có tình nguyện viên đang phát kem cho những đứa trẻ vừa tiêm xong, cũng có những bác sĩ mặc áo blouse trắng đang nhẹ nhàng vỗ lưng một cô bé để dỗ dành, miệng nói không đau không đau, nhanh là xong thôi.
Giọng nói đó nghe có phần quen thuộc, đến nỗi khi đối phương đứng dậy, cả hai đều sững người một lúc.
“Bác sĩ Đàm?”
“Cô Lương.”
Giọng nói của hai người gần như vang lên cùng lúc. Khi Lương Yên cong môi cười, cô thấy bác sĩ Đàm cũng mím môi cười.
Ánh nắng vàng óng của buổi chiều xuyên qua cửa kính, rắc lên mái tóc của đối phương, khiến Đàm Uyển Thanh trong chiếc áo blouse trắng của bác sĩ có thêm một hương vị khó tả.
Lương Yên nhạy bén nhận ra, bác sĩ Đàm hôm nay có chút khác biệt so với dáng vẻ mặt mộc của mình ở bệnh viện hôm qua. Trông bác sĩ Đàm dường như đã trang điểm nhẹ, chiếc vòng cổ ngọc trai trên cổ ấm áp tinh tế, kết hợp vừa vặn với chiếc áo voan trắng mặc bên trong, cả người toát lên một vẻ dịu dàng.
“Chị Uyển Thanh, có một tờ đơn em không biết điền thế nào, chị có thể qua xem giúp em được không?”
Một bác sĩ vội vã chạy đến hỏi, Đàm Uyển Thanh gật đầu ra hiệu với Lương Yên, sau đó cùng người kia đi vào trong phòng.
Lương Yên thu lại ánh mắt, vừa quay người thì nghe thấy có người ở phía sau gọi mấy tiếng “bác sĩ Trần”, chỉ là cô còn chưa kịp nhìn, trên đầu đã có một tiếng động nhỏ.
“Bụp” một tiếng, một bức tranh trang trí thủ công làm bằng bìa cứng rơi xuống. Cô bé trong lòng cô phản ứng khá nhanh, bàn tay nhỏ đưa ra, níu lấy bông hoa nổi trên bức tranh.
“Chị ơi, tranh rơi rồi.”
Lương Yên vẫn còn ngẩn người, không ngờ cô bé lanh tay lẹ mắt đã đỡ được bức tranh. Hoàn hồn lại, cô mỉm cười, nhận lấy bức tranh từ bàn tay nhỏ mũm mĩm kia, bắt đầu thử dán lại vào vị trí có vết keo trên tường.
Nhưng hôm nay đi giày bệt nên chiều cao của cô có hạn, huống hồ trong lòng còn đang bế một đứa trẻ. Ngay khi cô lại nhón chân muốn dán bức tranh về vị trí cũ, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói trầm ấm trong trẻo.
“Để tôi.”
Trong không khí thoang thoảng mùi hương tuyết tùng, Lương Yên ngẩng đầu, nhìn thấy đoạn xương cổ tay rõ ràng lộ ra từ trong ống tay áo của đối phương.
Gân xanh trên cánh tay anh hiện rõ, kéo dài đến tận mu bàn tay đang dán bức tranh lên tường.
Lương Yên lùi lại vài bước, thoát khỏi luồng khí lạnh lẽo bao trùm quanh người.
Chưa đầy một ngày mà đã gặp lại nhau ở đây.