Hoạt động này do Ủy ban nhân dân thành phố và Quỹ từ thiện Tinh Quang Bác Ái thành phố Bắc phối hợp tổ chức, ngoài quần áo, sách vở và các vật dụng thông thường do ban tổ chức quyên góp, Lương Yên còn quyên góp năm mươi vạn tệ dưới danh nghĩa cá nhân.
Sau khi buổi lễ quyên góp kết thúc, người phụ trách của quỹ và Viện phúc lợi trẻ em đã mời Lương Yên ở lại để xem các tiết mục mà các em nhỏ đã đặc biệt chuẩn bị cho sự kiện lần này.
Chuyện này vốn không có trong lịch trình hôm nay. Theo lẽ thường, các hoạt động kiểu này phần lớn chỉ là đi cho có lệ, chụp vài tấm ảnh mang tính tượng trưng ở một vài địa điểm được chỉ định trong viện là có thể tuyên bố kết thúc.
Người phụ trách rõ ràng cũng biết lịch trình của minh tinh phần lớn đều bận rộn, nói xong liền vội vàng bổ sung một câu, nếu lịch trình tiếp theo gấp gáp thì không xem cũng không sao.
Theo thông lệ, những chuyện thế này đều phải bàn bạc và quyết định trước với người quản lý, nhưng hiện giờ Tạ Tư Tuyền không có ở đây. Vừa nãy, sau khi thả cô và Hà Miêu xuống, cô ấy đã nhận được điện thoại từ studio, báo rằng lễ phục Lương Yên sẽ mặc ở liên hoan phim tháng sau đã xảy ra chút vấn đề. Thế nên cô ấy còn chưa kịp nói lời tạm biệt, chỉ nói vọng qua khung cửa sổ hé mở với Lương Yên một câu “lúc nào sắp xong thì gọi điện”, rồi nhấn ga phóng đi.
Người phụ trách đứng bên cạnh, có phần thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của cô. Lương Yên nhìn những cái đầu nhỏ tò mò đang ghé trên bệ cửa sổ, không biết nghĩ gì mà ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu đồng ý.
Phòng sinh hoạt chung rất rộng rãi, trên tường dán đầy những bức tranh và sản phẩm thủ công do các em nhỏ sáng tạo. Lương Yên được mấy củ cải nhỏ kéo tay ngồi vào vị trí chính giữa, chờ đợi chương trình bắt đầu.
Nội dung chương trình vừa nhìn đã biết được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, diễn lại cảnh tiểu hồ yêu lần đầu đi lạc vào Đào Hoa Ổ trong bộ phim truyền hình ăn khách gần đây của cô, Cẩm Ca Dao. Chiếc giỏ tre nhỏ dùng để biểu diễn và những cánh hoa đào rơi trên mặt đất đều được làm từ giấy thủ công gấp lại.
Lương Yên có chút may mắn vì mình đã ở lại, trở thành khách mời đặc biệt của buổi biểu diễn này.
Cô chụp không ít ảnh các em nhỏ biểu diễn trong điện thoại, sau khi dán những sticker hình động vật đáng yêu để che mặt các bé trong ảnh, Lương Yên chuyển sang Weibo, biên tập một bài đăng rồi gửi đi.
[Rất vui vì có thể cùng những thiên thần nhỏ đáng yêu này trải qua một buổi chiều tuyệt vời “Trái tim”, “Trái tim”.]
Có thể đoán được rằng, sau khi nội dung được đăng đi sẽ không gây ra nhiều bình luận, chia sẻ và lượt thích, bởi vì tài khoản Lương Yên dùng là tài khoản Weibo phụ mà ngay cả Tạ Tư Tuyền cũng không biết.
Nội dung đăng trên tài khoản này phần lớn là những suy nghĩ bất chợt và những ghi chép vụn vặt hàng ngày của cô, còn thời gian sử dụng tài khoản có thể bắt nguồn từ thời trung học.
Không liên quan đến việc có làm diễn viên hay trở thành người của công chúng hay không, thứ Lương Yên cần chỉ là một nơi thoải mái để cô có thể hoàn toàn thư giãn, không bị bất kỳ người quen nào trong đời thực chú ý đến.
Đó là một lãnh địa tự do nho nhỏ cho cảm xúc, chỉ thuộc về một mình cô.
Một cậu bé cầm que kem chạy từ ngoài cửa vào, hào hứng thông báo với đám trẻ đang vây quanh: “Có kem ăn đó! Là của anh chị bác sĩ mang đến!”
Lời vừa dứt, mấy nhóc tì vốn đang ngẩng mặt vây quanh Lương Yên liền chạy về phía cửa. Có mấy bé gái chạy được nửa đường lại lưu luyến quay lại hỏi: “Ăn kem xong chị Lương Yên vẫn còn ở đây chứ ạ?”
Người phụ trách bên cạnh còn chưa kịp trả lời, Lương Yên đã mỉm cười gật đầu chắc chắn: “Còn, chị Lương Yên sẽ đợi các bé ngoan ăn tối xong rồi mới đi.”